Archive | Viết thật RSS feed for this section

Chưa có tên

18 Oct

Cái đốm nhỏ trên tường màu đỏ, đỏ sậm. Nói cho đẹp đẽ thì như một nốt ruồi son trên lớp sơn trắng muốt, nói thật ra thì nhìn giống như giọt máu đứa dở hơi nào nặn mụn làm bắn lên.

Nhà nàng rất trắng, tường trắng, cửa trắng, bậc thềm gỗ trắng. Khi có một mình và rơi vào những nỗi buồn vô cớ (mà hai thứ đó tất nhiên luôn song hành cùng nhau), nàng sẽ nằm dài trên cái ghế dựa kê ngòai hè, để đôi chân trần cọ qua cọ lại vào lớp vải nệm cotton thô, ánh nắng sẽ hắt lên tóc nàng một thứ màu hạt dẻ không tồn tại, và nàng nhìn chằm chằm vào đốm đỏ trong lúc thời gian thả dài những hơi thở khô rang chạy khắp thị trấn.

Nàng 38 tuổi, đủ già để thu thập một vài nếp gấp dưới mắt, và đủ trẻ để mặc quần lót ren đi lại chân trần trên nền nhà đá ráp khi không có ai làm phiền. Ngoài những lúc nằm trên ghế ngoài hè, nàng đôi khi cũng nhớ ra cái đốm đỏ trong lúc đang tất bật chuẩn bị bữa tối, vào giữa những giờ muộn khi bọn trẻ chuẩn bị trở về nhà và xâm chiếm thế giới tĩnh lặng của nàng. Khi đó, nàng kiễng chân, chạm nhẹ ngón tay trỏ của bàn tay trái vào cái đốm rồi buông nửa cái thở dài.

Lũ trẻ thường trở về lúc 4h chiều, ồn ào và nồng nặc mùi hôi con trẻ. Chúng hòa một bảng màu sặc sỡ vào căn nhà trắng sàn đá ráp và hiên gỗ, chúng lật tung sự ngăn nắp của lộn xộn. Nàng mặc chiếc váy nhẹ và dịu dàng bắt chúng ngồi vào bàn ăn bữa tối. Tóc nàng trở nên nâu mượt và tai nàng không còn nghe thấy những hơi thở khô rang của thị trấn nhỏ. Buổi tối là thời gian duy nhất; nàng, không nhìn thấy nắng.

Đôi khi nàng cùng lũ trẻ vùi tay vào đất và nặn những hình khối không có đường viền. Lũ trẻ giống như nàng, đặc biệt thích đất sét đỏ và từ chối đụng tay vào những khối đất màu xám lạnh mịn màng nằm trong cái thùng trắng. Mỗi tối thứ 6, chúng sẽ năn nỉ nàng cầm cây guitar dính đầy sơn và hát cho chúng nghe. Vậy là một tuần một lần, nàng ngồi trong ánh sáng ấm mờ của những ngọn nến, giữa vô vàn những hình thù kỳ lạ của những thứ lũ trẻ nặn ra, hát thật khẽ những câu nhạc nàng biết từ thời nắng còn chưa khô và căn nhà vẫn nguyên màu gỗ.

(2bcont.)

Poem (2) – Fireflies

3 Jun

When the dim light of
the
street turns orange is when
the connection between pieces of my soul become transparent
and melt
into the thin air
leave my soul with no gravity in the green shade
of
firelies

Poem (1)

1 Jun

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt trời

Nhận ra quầng sáng bao quanh là màu xanh

bàng bạc

lạnh đến buốt mồ hôi

Sao mặt trời lại không trong suốt?

Nắng và Gốm

10 Mar

Phương làm tôi nhớ UK đến cuồng dại. Nước Anh cả năm mưa lầm rầm, đất trời lúc nào cũng ướt át, nhưng kỳ lạ thay lại chẳng để lại tí ký ức nào về cái mùi ẩm sực ấy. Ký ức duy nhất lúc nào cũng là những ngày nắng lồng lộng và gió nồng nàn.

Nắng dường như vẽ lên một đường viền đẹp hơn vào cái hình bóng một mình là tôi lúc ấy, cái đường viền sáng lên óng ánh mỗi chiều Chủ Nhật tôi lên trường nằm dài trên bãi cỏ cạnh hồ, cái đường viền thẫm lại và lặn vào làn da mịn màng mỗi tối tôi đến lớp làm gốm.

Ôi nước Anh, nước Anh. Nước Anh của cô đơn tõm xuống đáy biển, nước Anh của những điên khùng, nước Anh của một vài cuộc tình nhẹ nhàng thoáng qua như nước chảy qua lớp vải thô chỉ đọng lại một giọt cuối cùng rất ngọt và trong vắt. Nước Anh của nhiều thứ cũ bị thiêu rụi và chôn vùi mãi mãi, cộng với rất nhiều thứ thanh xuân tươi mới mọc lên.

Những ngày cô đơn của tôi, tôi đã cố rất nhiều cách để vùi lấp nó đi, thậm chí còn liều lĩnh lục tìm những cảm xúc của thời ngây ngô từ rất xa xưa để tạm vẽ ra một lối thoát. Nhưng rồi chẳng có gì là đủ. Và thực sự, chẳng có gì là cần. Dần dần, tôi học cách nhận ra rằng mình thực ra đang yêu cái nỗi cô đơn của mình biết bao, và cuối cùng cũng có thể thở nhẹ nhàng mà nhìn nó lung linh trong ánh nắng.

——————————————–

Viết từ thời xa xưa khi ngồi mỉm cười ngắm nỗi cô đơn bay lơ lửng

“Ông già ngồi vào chiếc bàn quay. Cái đệm ghế màu nâu nhạt đã bóng lên những vệt của ngày tháng, và sờn xơ xước. 10 năm, 30 năm, hay là lâu hơn nữa, ông ngồi đây mỗi kỳ cuối tuần rảnh rỗi, quay mặt ra phía khu vườn hướng tây, hướng mà nắng thường có màu nâu cam.

Hôm nay cũng là một buổi chiều màu nâu cam như tất cả các chiều cuối tuần khác đã từng bước chân qua căn phòng kính. Nhưng với ông, và riêng ông, nó đặc biệt hơn. Ông đặt nắm đất đã được nhào kỹ lên cái giá gỗ bên cạnh, lặng lẽ ngắm ánh nắng vạch dài những đường cam đậm lên khu vườn; ông xắn tay áo, rồi thả mình chìm vào những vòng quay.

Quay … quay…. cảm giác của đất ướt trong lòng bàn tay trơn và mát lạnh. Ko một vết gợn; nắm đất hoàn hảo. Ông đã chuẩn bị nó từ cả tuần trước; ông tìm tất cả những nơi bán đất trong thành phố, chọn lựa kỹ lưỡng. Ông ủ chúng qua những lớp nilon và giấy mềm, đậy nắp thùng, ko để một tia nắng chiếu vào. Nắm đất quánh đặc và hơi cứng khi ông nhào chúng trên mặt bàn gỗ, đủ làm cái bàn hơi thẫm lại vì hơi nước chứ không có một vết đất bám lại. Ông cảm nhận được lòng bàn tay mình qua những tiếp xúc nuột nà với nắm đất. Và bây giờ, nó nằm trên bàn quay, ánh bạc màu xám xưa loáng lên trong lớp nước vương vung vãi. Ông đưa ngón cái vào bên trong, lướt bằng phẳng; chau chuốt từng vòng quay và từng di chuyển rất khẽ của ngón tay. Đây bao giờ cũng là phần ông thích nhất, ông muốn có một cái lòng thật đẹp và phẳng; cho dù khi sản phẩm ra, chẳng mấy ai quan tâm nhiều đến phía trong của những bình lọ, nhưng ông vẫn luôn chỉ cảm thấy chúng hoàn hảo nếu như chúng có lòng thật phẳng và mịn màng. Hơn nữa. Đây lại là cái bình vô-cùng-đặc-biệt.

Ông làm nó bằng thứ đất sét xám xanh. Ông cũng thích đất đỏ, nhìn chúng luôn rất nữ tính trên bàn quay, và ánh nước làm màu đỏ trở nên mềm mại hơn bao giờ hết. Nhưng khi nung lửa đầu, ông không thích cảm giác của những ngón tay khi gõ lên chiếc bình thô bằng đất đỏ, nó mảnh khảnh và âm vang; đôi khi có cả sự cành cạch khó chịu. Đất sét pha phá cách và gai góc hơn, chúng ngang tàng, âm thanh nặng, và những hạt đá li ti trong đất đủ làm nên sự dũng mãnh. Nhưng chiếc bình này không thể làm bằng đất sét pha, vì nó cần có sự dịu dàng. Chiếc bình màu xanh biển nhất thiết phải có sự dịu dàng.

Sự dịu dàng của đất xám trườn mướt đầu ngón tay ông. Ngay cả khi không ngồi bên bàn quay, những ngón giữa của ông cũng cảm thấy sự cọ xát của nước. Ông vuốt thành bình, cao, và thật mỏng. Chưa đủ, phải mỏng hơn nữa, mỏng hơn nữa. Ông chưa bao giờ làm đất mỏng như thế này, nhất là khi đó là chiếc bình cao; vì dù có dính kết thì sự mỏng manh cũng sẽ làm đổ vỡ. À, phải, dù có dính kết thì sự mỏng manh cũng sẽ làm đổ vỡ. Ông đang thách thức chính mình. Hãy xem đất xám xanh dịu dàng có thể chịu đựng đến đâu.

* *
*

Vậy là ông có nó, chiếc bình màu xanh biển ông làm cho mình; cho ông; hoặc cho chính ông từ những ngày rất xa. Ông cứ ngỡ mình đã từ bỏ màu xanh nước biển, ông tráng men những bình lọ bằng màu cam và xanh lá ngông cuồng, hoặc màu xám và nâu đầy tự tin; nhưng không có cái nào màu xanh biển. Những sắc màu với tất cả các góc độ nhảy nhót quanh ông, quanh căn phòng kính, đến mức chúng trộn lẫn với màu nâu cam của nắng và trở thành vô hình, ăn nhập trong những thao tác trên bàn quay và hoà vào hơi thở hữu hình của ông. Ông không còn nhận ra chúng; và cũng chẳng nhận ra màu xanh biển vẫn còn lẩn quất đâu đấy.

Cho đến một ngày, nắng màu nâu cam đột nhiên đậm hơn nhiều năm trước cộng lại, mài miết hung dữ trên bức tường kính; đó là ngày mà màu xanh biển hiện ra, hoà lẫn với nước văng vung trên bàn quay. Và rồi màu sắc ấy cứ nhạt dần, trong dần, nhưng vẫn rất xanh ở phía xa. Đó là ngày ông quyết định sẽ làm chiếc bình cao bằng đất sét xám xanh, và tráng men xanh.

Ông hoà men rất cẩn thận: màu xanh với rất nhiều màu trắng. Ông muốn có được màu xanh nhợt nhạt và trong suốt ấy. Độ mỏng của chiếc bình không đủ, vì cần cả độ lơi lả của men, để chiếc bình có thể óng cái màu của thuỷ tinh ngâm trong nước. Tất cả đều hoàn hảo. Ông sẽ dùng nó để cắm cành hoa với những bông hoa li ti màu trắng rất lâu tàn. Cành hoa ấy trông không thật, lặng mà sống động, và có sự lắng đọng giống sự cô đọng chắt lọc của đất sét xám mà ông ưa thích.

* *
*

Khi ông cắm cành hoa vào bình, để nó lên giá cạnh bức tường kính phủ nắng, ông thấy màu nâu cam vẫn thản nhiên nặng trĩu như bao ngày khác. Nó không biến chuyển, và thực sự, không phải nó vẫn như thế từ hàng thế kỷ nay hay sao? Chính ông mới luôn nhìn nó khác đi, còn đó chỉ đơn giản là màu sắc của nắng từ hướng Tây.

Ông đem cái bình tặng cho một cửa hàng nhỏ nào đó mà ông vô tình tạt vào trong lúc đi dạo. Những cành hoa trắng,
ông cắm chúng vào một chiếc bình pha lê, rất mỏng, rất trong và tinh khiết.”

Hà Nội và Mưa và Những Người Bạn

3 Nov
Tặng Minh

3 thằng con trai và 1 đứa con gái. Chúng nó kéo nhau đi chơi nhằm vào lúc cơn mưa đầu hạ dữ dội trút xuống Hà Nội. Cả ngày trời nắng và oi ả đến mụ người, thế mà tối về lại mưa to như bù lại cho tất cả những ngày nắng trước đó. 4 đứa chỉ định kéo nhau đi uống cafe vào tối thứ 7, tối thiên hạ dành hết cho người thương người nhớ ; hứng chí lên, thế là đi uống cafe với đám bạn lốc nhốc chẳng ra thân chẳng ra lạ.

Vừa mới định đi thì gió sầm sập và mưa trút xuống rất nhanh, nhanh tới nỗi chúng nó chỉ kịp ghé vào một nhà gửi xe tối hum húp của dãy chung cư 5 tầng đã sắp lên hàng di tích lịch sử. Những hạt mưa nặng nề giữ chân chúng trong cái gầm cầu thang dễ đến gần một tiếng đồng hồ. Thằng con trai có đôi mắt quầng đỏ vì thức đêm học thi gác chân lên xe hút thuốc, ba hoa với đứa con gái về những vấn đề net và các cuộc cãi nhau trên net , về tầm cao siêu của những người rảnh rỗi một ngày lên post vài bài trên các diễn đàn đầy tiếng tăm ( và nó đương nhiên sắp được liệt vào hàng các cao thủ đó ). 2 thằng con trai kia cười khề khà với nhau về chuyện gì đó mà chẳng ai có thể hiểu, và cho dù có cố hiểu thì cũng chỉ để hiểu một điều là mình không hiểu nổi những gì chúng nó nói. Thế mà chúng nó cười với dáng vẻ hết sức đắc ý thích thú.

Mưa ngớt hơn, có lẽ là sẽ ko ướt nếu như chúng nó chịu khó gò người mà phóng trên 2 cái xe tọc tạch ; và thế là chúng quyết tâm đi, quyết tâm thưởng thức cái vị cafe như nước gạo của Cây Si, cái quán cafe được rất nhiều người ưa thích , còn chúng thì chỉ ưa thích mỗi khi được chứng kiến vợ chồng ông bà chủ quán cãi nhau như 2 người đàn ông thực thụ.

“Không bé chút nào, P nhỉ ” Thằng con trai mắt quầng đỏ vừa vuốt nước trên mặt vừa nói với đứa con gái ngồi đằng sau. Con bé ừ khẽ, nó cũng còn đang mải che đầu và giữ túi sách vở khỏi những hạt mưa nặng trịch rơi liên tiếp. Lúc to, lúc nhỏ, cơn mưa như đùa với con người. Cái hơi lạnh thích thú của mùa hè thấm vào từng dải mưa, vào từng tiếng sấm rền , vào từng đợt sét sáng cả nửa bầu trời. Con bé ngạc nhiên nhận ra lần đầu tiên mình không sợ sấm sét khi đi ra khỏi nhà. Nó liếm những hạt mưa chảy buồn buồn trên môi, nhận ra vị ngọt của mùa hoà quện.

Đất Hà Nội trũng. Mưa to một lúc mà hầu hết các phố phường đều đã ngập. Những vũng nước rất to làm cho bọn thanh niên phởn chí phóng ầm ầm bắn tung tóe nước sang các xe đi bên cạnh. Đằng nào mà chẳng ướt, người lớn tuổi và những đứa e dè chẳng dại gì đi lại vào cái thời tiết như thế này , chỉ có bọn thanh niên là đi qua đi lại, té nước ầm ầm mặc dù trên người vẫn khoác áo mưa rất đàng hoàng. 4 đứa không có áo mưa, chúng nó ướt hết từ đầu đến chân nhưng vẫn bày đặt không đi vào chỗ lội. Chọn một con ngõ nhỏ lội chẳng kém để đi tắt, chúng nó có dịp hét vang đường ” để chọc tức tất cả những con chó trông nhà ngu ngốc ” như lời thằng con trai đeo kính nói.

Cây Si đông chật người, những người áo nhét trong quần đeo kính lịch sự lẫn những thằng tóc dài ngang lưng ngồi gác chân lên ghế hút thuốc và chửi thề. 4 đứa tần ngần đứng ngoài, rét run nhưng không vào . Bà chủ quán ra ngó nghiêng một hồi, thằng con trai có cái miệng rất duyên gào tướng lên ” cô yên tâm, bọn cháu không quẳng xe máy ở đây để lấy xe đạp của cô đi đâu” Cả bọn phá lên cười rồi trèo lên xe đi thẳng. Rẽ vào cãi ngõ nhỏ tối như hũ nút trong khu Kim Liên, thằng con trai đeo kính ghé sát mặt vào một cô nhỏ đang dừng xe , hát ông ổng : “trời mưa có cô bé dừng cạnh xe nghe tiếng lòng của tôi …… ” Tiếng mưa dan di trong ngõ nuốt mất cả tiếng thằng con trai .

Hàng chân gà nướng nằm trên một phố chính . Cả đám nhân viên phục vụ ngần ngại nhìn 4 vị khách ướt nhẹp và lôi thôi . 4 đưa thản nhiên đi lên , thản nhiên gọi , thản nhiên ăn và thẳn nhiên ngồi nói chuyện oang oang trên căn gác 2 bẩn thỉu. Căn gác có 2 mặt cửa sổ đều nhìn được ra con phố ngập sâu hơn bánh xe. Cũng 2 cái cửa sổ ấy làm gió lùa thốc tháo. 3 thằng con trai uống rượu, thứ rượu nếp nhạt toẹt như nước lã đổ dấm cũng đủ làm chúng ấm người lên đôi chút. Chúng nói chuyện về những quan hệ nhí nhố ở trường, về mạng và các em trên mạng , về những chuyện dớ dẩn của lũ con trai và chẳng hề ngại ngần khi có đứa con gái ngồi bên cạnh. Con bé cũng không để tâm. Chúng nó chơi với nhau đủ thoải mái và trong sáng để khỏi phải cư xử kiểu cách.

Mưa làm cho vết quầng đỏ trên mắt thằng con trai mới thi xong như rõ hơn. Nó có đôi tay với những ngón tay nhỏ bé và quá yếu đuối so với bàn tay của một đứa con trai . Những ngón tay ấy xoay xoay cốc rượu ; nó chợt nghĩ đến mẹ ở nhà. Mẹ rất không thích những lúc thời tiết dữ dội như thế này vì mẹ sợ anh em nó ốm. Thằng con trai đeo kính vẫn nói huyên thuyên về một đứa bạn nào đó cùng trường . Mái tóc ướt nhẹp dính chặt vào trán , vầng trán thông minh và vất vả vì cái thông minh ấy. Mưa làm cho môi con bé đỏ hơn và đôi mắt mất đi cái ánh không màu thường ngày. Nó đang nghĩ đến chuyện nếu như tối nay đi cùng một người khác, dầm mưa và tắm ánh sáng của chớp , có lẽ sẽ rất tuyệt , nhưng không thảnh thơi như đi với 3 đứa bạn của nó. Thằng con trai có cái miệng duyên lắng nghe chuyện của tất cả mọi ngươi, bàn tán góp vui nhưng đôi mắt đen đậm của nó ánh lên những nét lạ. Chẳng ai hiểu nó nghĩ gì.

10h30 . Mưa dường như ngớt hơn ,nhưng ngay khi chúng nó lên xe đi về được vài phút thì những đám mây lại vội vã quay lại. Mưa to hơn cả lúc bắt đầu . Chớp vẽ trên nền trời những bức tranh làm từ thuỷ tinh và thép. 2 thằng con trai ngồi đằng trước run lên vì lạnh. Không còn phân biệt được đâu là đường và đâu là nước. Mất gần một tiếng đồng hồ chúng mới về được đến nhà. 4 đứa gào lên chào nhau trong tiếng mưa. Lâu rồi chúng nó mới vui như thế.

Cơn mưa quay cuồng giữa trời đêm với điệu flamenco nóng bỏng . Sức sống toả ra bừng bừng trong mỗi bước đập gót quay tròn . Ánh chớp quấn quít dưới chân và gió lẳng lơ gợi tình.Lâu lắm rồi Hà Nội mới mưa to như thế. Mưa làm cho tất cả nguyên sơ hơn, trong suốt hơn và mang một vẻ trẻ thơ lãng mạn……….

Nhớ bạn đời nên post (For my Man)

22 Jul

Bài này viết theo đơn đặt hàng của Big Baby. Em nhờ tôi viết bài cho một số báo nào đó (tạp chí gì đến bây giờ tôi cũng chẳng nhớ nổi tên), nói “chị cứ viết đi, viết anh anh tôi tôi theo kiểu của chị ý, Bob Marley ý, em thích kiểu mơ màng ấy. Cứ thoải mái viết gì chị thích thôi”

Mình bảo: “Gì chứ Bob Marley thì không bao giờ thiếu em ạ”

———————————–

Nếu ai đó hỏi tôi về Bath, tôi sẽ trả lời rằng “trắng, im lặng, mơ màng và đầy yêu thương.”

Bath nằm trên những ngọn đồi phủ đầy cỏ xanh và hoa trắng. Nhà chúng tôi cũng nằm trên một trong số những ngọn đồi ấy, ngôi nhà màu trắng như tất cả những ngôi nhà khác trong thị trấn, nằm soải theo sườn đồi với phòng khách ấm cúng và phòng bếp luôn reo tiếng nước sôi.

Ngôi nhà có mảnh vườn nhỏ ở phía sau, nơi chúng tôi luôn đi chân trần dẫm lên cỏ, ngồi trên chiếc ghế băng gỗ đặt giữa vườn, hút thuốc và chơi những giai điệu guitar buông thả. Tôi thường co chân lên ghế, cố giữ cho mái tóc vô lối của mình không tung xòa ra trước gió, lắng nghe anh tự tạo ra những giai điệu riêng cho mình trên cây guitar cũ kỹ. Sau đó, tôi sẽ đưa anh điếu thuốc hút dở, cầm lấy cây guitar và hát những câu nhạc lạc lõng mà tôi vô tình nhớ được

Người yêu, anh hãy cứ làm em tan vỡ

Chạm vào em đi

Em sẽ vỡ tan như thủy tinh

Nhưng đừng rời bỏ … hãy chạm vào em bằng ngón tay mảnh dẻ.. đừng rời bỏ

Khi đó, anh thường nheo mắt nhìn ra xa, thả tầm nhìn xuống chân những ngọn đồi thoai thoải…

Ngoài những giây phút chậm rãi trong mảnh vườn của mình, chúng tôi thường cùng nhau đi bộ khắp nơi: xuống thị trấn, mua thức ăn, chậm rãi dạo trong những công viên sặc sỡ hoa, hoặc ngồi bệt xuống đường nghe những người hát rong chơi đàn và hát. Có lẽ vì những lần đi bộ lang thang ấy mà Bath cứ đậm đặc trong tâm trí tôi bởi cái vẻ im lìm phóng khoáng của nó, và cứ tự nhiên, tình yêu của chúng tôi gắn liền với màu trắng của những ngôi nhà xây theo lối La Mã cổ.

Đôi khi hạnh phúc chỉ đơn giản đến thế, đi bộ cùng nhau trong một thị trấn lặng lẽ đến thiết tha.

* *
*

Gần Giáng Sinh, tôi đi làm trong một cửa hàng thời trang bốn ngày một tuần vì tôi cần tiền mua vé máy bay về Việt Nam. Những năm tháng đi học ở nước Anh của tôi sắp kết thúc, tôi sẵn sàng để trở về .., chỉ có đâu đó mơ hồ nỗi nhớ níu kéo. Bốn ngày một tuần, tôi làm việc hăng say trong cửa hàng, cười tươi với những người đi mua quà Giáng Sinh, chúc họ một mùa Noel an lành. Ba ngày còn lại, tôi nằm ở nhà nhìn ra ngoài đường qua ô cửa sổ kính rộng 3 mét, nhận ra đường phố cứ vắng dần, lạnh dần, và đâu đó nỗi nhớ của tôi cứ ngày càng hiện hữu đến sờ thấy được. Những ngày quá yên tĩnh, nỗi nhớ của tôi không còn mơ hồ vẩn vơ nữa, nó đông đặc lại thành một khối lớn trong không gian, sừng sững và thách thức. Khi nỗi nhớ đã chiếm hết không khí, tôi sẽ bật những giai điệu Latin nóng bỏng, nhảy trên những đầu ngón chân đến mướt mồ hôi, dùng chuyển động của cơ thể mình để phá tan nỗi nhớ đặc quánh.

Tôi dần nhận ra rằng tôi đang nhớ anh, nhớ mảnh vườn nhỏ của chúng tôi, nhớ Bath. Bất kể việc tôi đang ở ngay trong lòng tất cả những điều đó, nỗi nhớ nhất quyết kéo đến xâm chiếm không gian yên ắng của tôi, biến đổi dần thành sự sợ hãi khi thấy thời gian trôi quá nhanh. Tôi dành nhiều thời gian cho anh hơn, từ bỏ sự lãng đãng thường trực của mình để luôn nhìn vào mắt anh, luôn cảm nhận rõ tình yêu của anh, ngay cả khi anh thả tầm mắt xuống ngọn đồi lúc tôi hát “..em sẽ vỡ tan như thủy tinh…”

Tôi đón anh từ chỗ làm thường xuyên hơn trước, còn anh không từ bỏ một dịp nào để nhìn thấy tôi hay trao tôi một nụ hôn vội vã trong cửa hàng tôi làm. Chỗ tôi cách chỗ làm của anh 2 phút đi bộ; vì thế mỗi khi xong việc trước, tôi thường đợi anh trước tòa nhà La Mã cổ với những cột to dọc suốt lối đi, nơi có vòng xuyến lớn cho người đi bộ với lối đi lát gạch lồi lõm. Tôi quấn khăn len dài đến đầu gối, váy digan và đốt thuốc một cách vô thức. Anh sẽ chạy ào đến khi nhìn thấy tôi, bế thốc lên và hôn tới tấp như cách người ta hôn một người thân yêu lâu ngày không gặp. Đôi khi không phải đi làm, nhưng tôi vẫn đi bộ từ nhà xuống thị trấn để đón anh, có thể vì tôi yêu thị trấn La Mã cổ kính, có thể vì tôi sắp phải xa anh, cũng có thể chỉ đơn giản vì tôi muốn đi bộ cùng anh qua thị trấn nhỏ, đi lên đồi và mở cửa bước vào ngôi nhà thân yêu của chúng tôi. Anh nắm bàn tay nhỏ bé của tôi, sải những bước dài trên nền đường phố lát gạch chạng vạng chiều; chúng tôi kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt không đầu không cuối

Anh có nhớ em khi em về Việt Nam không?

Anh sẽ ôm tôi vào lòng, hôn lên tóc tôi và vỗ về rằng anh dĩ nhiên sẽ rất nhớ tôi, anh sẽ gọi điện cho tôi hàng ngày, anh sẽ tìm mọi cách liên lạc với tôi, anh sẽ tiết kiệm tiền để sang Việt Nam cùng tôi, và tôi phải tin anh, phải tin vào tình yêu của anh. Tôi sẽ an tâm trong phút chốc, tiếp tục đàn hát, tiếp tục nắm tay anh đi bộ khắp nơi, và rồi tiếp tục tự rơi vào nỗi nhớ của mình một cách vô lí.

Tôi hút thuốc nhiều hơn. Tôi bỏ những điếu More dài màu nâu, chuyển sang hút thuốc sợi: viêc dàn những sợi thuốc mảnh mai trên tấm giấy cuốn, cuốn cẩn thận thành một điếu nhỏ xíu, vuốt cho đẹp đẽ, khẽ liếm để dính giấy lại, và châm lửa cho tôi cảm giác thời gian trôi chậm hơn, nếu không phải là lắng lại thành một giọt nước màu mật ong lóng lánh.

Đôi khi cảm giác cô đơn và nỗi nhớ thật khó rời bỏ, nhất là khi ta nghe những bản nhạc chậm đến tĩnh lặng trong chiều mùa đông lạnh buốt

* *
*

Giáng Sinh.

Tôi đè nỗi cô đơn của mình xuống, chồng lên nó bằng những bản nhạc và cuốn sách tôi tích cóp tìm kiếm được bằng tất cả những năm tháng tôi chưa tìm thấy anh. Tôi tranh thủ chạy ra ngoài vào giờ ăn trưa ở chỗ làm để mua cho anh tấm thiệp và một món quà nhỏ xíu. Tôi không có nhiều tiền, anh cũng vậy. Chúng tôi dồn tiền cho việc tôi trở về Việt Nam. Anh bảo tôi: “Không cần mua quà gì nhé. Anh cũng sẽ không mua. Việc em về Việt Nam qu
an trọng hơn, vả lại chúng ta còn rất nhiều năm phía trước để tặng quà nhau”. Tôi đồng ý, nhưng vẫn cố mua cho anh chút gì đó. Anh nhất quyết không về nhà vào dịp Giáng Sinh để có thể dành tất cả thời gian cho tôi. Cảm giác buổi sáng thức dậy sau đêm Giáng Sinh, háo hức vì những món quà dưới chân cây thông mà anh luôn yêu từ khi còn rất nhỏ, anh đã từ bỏ nó để có thể ở cạnh tôi. Ít nhất, tôi cũng có thể bù đắp cho anh phần nào bằng số tiền ít ỏi tôi dành dụm được.

Chúng tôi nấu bữa tối cùng nhau trong tiếng nhạc Bob Marley dịu dàng, ăn trong mơ màng và uống trong say đắm. Tôi chờ anh ngủ thật say mới đem tấm thiệp tôi đã mua vào nhà tắm, ngồi bệt trên sàn viết những lời thương yêu dài như một lá thư. Sáng hôm ấy, anh đọc tấm thiệp rồi đưa tôi chiếc túi chứa đầy những món quà nhỏ xíu mà anh đã mua cho tôi bất chấp thỏa thuận sẽ không có quà Giáng Sinh giữa hai đứa. Chúng tôi nhìn nhau, thầm hiểu những điều không nói.

Giáng sinh, tôi và anh, không cây thông, không gà tây, tặng nhau những món quà thật nhỏ; nhưng chúng tôi ăn tối bằng tình yêu, bắt đầu ngày lễ bằng nụ hôn đánh thức và kết thúc bằng những vuốt ve dịu dàng không dứt.

* *
*

Bây giờ nghĩ lại, tôi cho rằng ngày ấy không chỉ có tôi với nỗi cô đơn của mình. Anh chắc chắn cũng đã rất cô đơn. Chúng tôi, xa nhà và đơn độc, càng cô đơn thêm bởi ý nghĩ sắp phải xa nhau. Hay nói đúng hơn thì đó chưa hẳn là nỗi cô đơn, mà chỉ là nỗi sợ hãi sự cô đơn đang đến.

Tôi về Việt Nam. Chuyến bay gần trọn một ngày chỉ toàn nước mắt.

Những cuộc điện thoại cả tiếng đồng hồ mỗi ngày, internet, webcam, những lời yêu thương và nước mắt khi không thể kìm nén chỉ làm khát khao được ở bên nhau càng bùng cháy. Tôi nhìn anh ngủ hàng đêm qua webcam, thèm được chạm vào làn da ấm áp của anh, hôn lên đôi mắt luôn ngọt ngào và thành thật mỗi khi nhìn tôi. Anh làm việc như một người điên, một ngày chỉ có công việc, gym, ngủ, đồ ăn tạm bợ, và tôi.

Ngày đầu tiên anh đến Việt Nam, ngồi trong căn phòng xoành xĩnh, ngoài ngõ ầm ĩ tiếng hàng xóm nói chuyện, anh mở chiếc hộp nhỏ màu đen, cầm tay tôi và thì thầm

“Em sẽ cưới anh chứ”

Tôi đeo chiếc nhẫn với những hạt kim cương nhỏ xíu kết lại như một bông hoa dại, nhớ Bath đến miên man với những ngọt ngào chúng tôi luôn dành cho nhau từ ngày đầu gặp mặt. Sài Gòn nóng và ầm ĩ, nhưng tình yêu anh dành cho tôi được đem theo từ những bông hoa trắng và ngọn đồi xanh, từ những ngôi nhà La Mã của Bath thoải theo triền đồi, từ mảnh vườn nhỏ với chiếc ghế băng gỗ đã bạc phếch của chúng tôi, ngọt đậm như một viên đường nâu ẩn giấu dưới tĩnh lặng trắng mơ màng.

* *
*

Lại một Giáng Sinh nữa sắp tới. Món quà chúng tôi dành cho nhau là chuyến đi về thăm gia đình anh, với tất cả những háo hức và hạnh phúc của việc chuẩn bị, đi mua quà. Châu Phi huyền thoại hoang dã đang chờ chúng tôi, có thể không lạnh và mơ màng như Bath, nhưng ngọt ngào và tĩnh lặng thì không bao giờ thiếu, vì tất cả mọi nơi đều đầy yêu thương khi tôi và anh có nhau.

note: bài viết đã có bản quyền.

Lại chuyện những cây cầu khỉ gió quận Madison

23 Jun

Hôm nọ nằm nhà rảnh rỗi đọc sách, mở được vài trang gut symmetric rồi đọc không thể vào nổi thế là tôi lại lôi lại cuốn sách nhỏ xíu bìa màu sepia giả cổ để đọc câu truyện đã đọc một lần tổng thể cộng rất nhiều lần các trích đoạn yêu thích.

Đã có lúc tôi từng nghĩ, nếu giả sử có lúc nào đó mình hư hỏng, mình sẽ ngoại tình với một người như Robert Kindcaid. Tôi thích những lúc R. J.W tả về Kindcaid như sinh vật cuối cùng ở một đầu tiến hóa, cái nhánh đã từng luôn bắt đầu từ vô tận và sẽ kết thúc thật ảm đạm. Tôi ĐÃ từng thích đoạn tả ông làm tình với Francesca, thì thầm và đẫm ẩm đam mê. Hôm qua đọc lại, tôi thấy mình không thích nó nữa; có lẽ vì những cảm giác như thế tôi cuối cùng cũng đã nắm giữ, đã trải qua, nên nó tự nhiên trở thành bình thường. Có những thứ thật vô giá, khi đã được sở hữu quá lâu, tôi làm cho nó trở nên bình thường. Ngu ngốc!

Tôi, của bây giờ, không đời nào ngoại tình với Robert Kindcaid. Tôi vẫn yêu thích những bản năng nhạy cảm của một con thú xa rời văn minh thực tại ở người đàn ông, cộng với tiểu luận “Dimension Z” về cái chiều rơi thẳng đứng của tiến hóa xúc cảm và cô đơn cùng cực.

Những cây cầu quận Madison, giờ chỉ là ký ức của mình tôi về một nước Pháp “mềm mại, mát lạnh, ướt mượt và rất không có bản chất

Nhật ký cách quãng

Ba trừ 2/3

Tôi tỉnh dậy khi trời vừa sáng. Ít nhất thì mặt trời cũng vừa sáng, còn mấy giờ thì tôi cũng ko nhớ nữa. Nhưng chắc chắn, đó ko phải là giờ cho cái ánh sáng như vậy. Không nắng, chỉ sáng. Ánh sáng của cát trắng trên sa mạc không có nắng. Tôi đang ở trên nước Pháp, nước Pháp với ánh sáng ấy. Nó dịu dàng và mềm mại, ướt mượt, mát lạnh, và rất không có bản chất. Thật khó tả với một số chữ cái giới hạn.

Xe chạy với những đồi cỏ và cánh đồng tít tắp vuốt dài về phía sau. Tôi đột nhiên nhớ. Bất cứ lúc nào chìm trong một trạng thái dễ chịu lơ lửng trong cái chân không của chính mình, tôi lại nhớ, nhớ thành phố của tôi, nhớ từng cảm giác khi đi trên đường, ngồi ngâm nga một vài nơi quen thuộc, với những người đã trở thành một phần tôi; có lẽ, ko phải một phần; bởi nó là: hơn cả sự hoà-quyện-không-thể-phân-biệt. Đó, là nơi tôi sinh ra. Nơi tôi luôn luôn. Tồn tại. Tôi. Luôn Luôn. Tồn Tại

Tôi cầm cuốn truyện trong tay, ngắm cái bìa bên ngoài. Màu vàng nâu nhạt và những đốm nhỏ, chữ màu đen. Bức hình nhỏ và khó thấy chi tiết. Bức ảnh chụp một cái nhà-cầu. Một cây cầu ở Iowa. Một cây cầu ở Madison. Tôi thích cách cái bìa làm cho mọi thứ trở nên cũ kỹ giống như một ký ức xa vời, giống như những bức ảnh sepia tôi hay chụp, rồi chỉnh sửa cho chúng thêm một chút ánh sáng vàng; nhiều ánh sáng vàng. Hôm qua tôi đã đọc một ít. Đôi khi tôi dừng lại uống một chút nước, lắng nghe những người bạn đang ba hoa tán dóc đằng sau, hoặc đơn giản chỉ nhắm mắt lại. Tôi muốn dứt mình ra khỏi dòng suy nghĩ mà cuốn truyện dắt tôi theo. Tôi muốn dừng lại để một vài từ ngữ thấm sâu vào mình. Chỉ một vài từ. Và hơn thế, cứ chấp nhận đi, là tôi không đủ mạnh mẽ để chịu chừng ấy cảm xúc cùng một lúc xô đẩy trong từng mạch máu.

Bây giờ thì trong ánh sáng ướt lạnh này, tôi tì mặt vào cửa kính, để một ít cảm xúc đọng lại từ đêm qua thoáng trải một lớp mỏng lên cơ thể. Và tôi khe khẽ hát. Basket Case. Thật dễ chịu trong một tổng thể đối lập như thế. Tôi bật nhạc, vẫn Basket Case; những âm thanh ồn ào của Greenday trong chuyển động rất chậm của ánh sáng và cảm xúc. Lúc ấy mọi thứ trở nên thật xa, mờ dần và biến mất. Chỉ có cảm giác lạnh lạnh của chóp mũi tôi tì vào cửa kính.


Ba trừ ¼

3 tuần. Chỉ chừng nửa ngày nữa là 3 tuần kể từ khi tôi mở cuốn truyện ra trên xe hôm ấy. Sáng hôm đó, tôi đọc thêm đến được một nửa rồi gấp lại. Và không hiểu sao ko hề giở ra thêm một lần nào nữa. Tôi đã biết nội dung, tôi đã biết kết thúc, tôi đã đọc nó, tuy không phải nguyên bản. Những gì tôi lục tìm lần này là cảm xúc của từ ngữ, một ít câu chữ. Và theo một cách nào đó, chúng làm cho tất cả trở nên rõ ràng;

(đã lược bỏ vì vô tình nhắc đến chuyện rác rưởi chẳng đáng ba xu)

Sau gần 3 tuần, đã rời khỏi nước Pháp, tôi đọc nốt cuốn truyện. Rất tự nhiên, tôi ko hề có ý định đọc nó trong ngày hôm nay. Tôi chỉ tiện tay nhét vào trong túi, và giở ra đọc trên xe buýt khi không có việc gì khác để làm. Rồi tất nhiên, tôi lại bị hút vào những từ ngữ. Có rất nhiều từ được nhắc đi nhắc lại. Nhưng từ tôi nhớ lại không nằm trong số đó. Một: “graceful”. Tôi không nhớ nó xuất hiện trong hoàn cảnh nào, chỉ biết là nó đang ở trong đầu tôi. Từ thứ hai xuất hiện khi Robert làm tình với Francesca “…, and in this woman beneath him, with his belly against hers, deep inside her, Robert Kincaid’s long search came to an end.” Tôi thích nó, từ “her”. Khi đọc đến đó, tôi đã phải đặt cuốn sách xuống và dừng lại rất lâu, thậm chí vùi mình vào một giấc ngủ ngắn trước khi đọc nốt. Có vô vàn từ “her” trong cuốn truyện, tôi chỉ thích từ “her” này, trong câu văn này, trong suy nghĩ này của Robert.

(đã lược bỏ vì không còn phù hợp với hoàn cảnh hiện tại)


Ba

Tôi viết những dòng này khi đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, máy tính đặt trên đùi. Ngược sáng. Bóng đèn trong phòng tôi cháy hôm qua, hay hôm kia gì đó. Tôi ngồi ngược chiều với ánh sáng của cái đèn bàn. Lại Greenday. Và kỳ lạ, video clip của Greenday tôi đang xem cũng được tạo cái vẻ cũ kỹ không được bảo quản của thời gian.

Tôi
vừa uống nốt ngụm cuối cùng đã trở nên lạnh ngắt của cốc trà”

04/04/2005

Hà Nội

5 Feb

2 tuần, đủ dài và đủ ngắn cho những lẫn lộn về xúc cảm và bùng cháy của những nỗi nhớ.

Tặng em khi Hà Nội buồn

Tặng Hà Nội khi em buồn

Ngày,

khi ta rời bỏ nơi này

chẳng biết nắng có còn rục ngang xuống

phố.

….. đọng vỡ vỉa hè chiều ran rát

Đứng im khói

vẩn một bàn tay.

(10/11/06)

Hà Nội này, tôi vẫn buồn; mà sao ngươi khác thế?

Tôi nhắm hờ mắt đi trong cái bụi bặm ồn ào của Hà Nội. Cố mà nghe, cố mà quờ quạng, nhưng đụng mãi không thấy Hà Nội mềm mại kiêu kỳ đâu. Hà Nội của tôi giờ nham nhở khoác lên cái áo tơi đi mưa cứng quèo mốc thếch, cọ vào đâu là xước xót xa đến đấy. Hà Nội của tôi giờ son phấn đậm đà chứ chẳng má hồng mắt liệng như xưa nữa.

Tôi

đứa con xa nhà

trôi xa xôi trong tĩnh

lặng nỗi nhớ.

Sương vẩn hồ Tây ơ hờ

gió rơi theo chiều thẳng đứng

nắng đậm màu bơ vơ…

Hà Nội trong tôi là tập hợp hoàn hảo của ba thứ: tàu điện buổi đêm, đường đê gần Tết và phố Lê Phụng Hiểu.

Tôi được đi tàu điện chỉ một lần, hoặc có thể tôi chỉ nhớ có lần đó; là khi bố đưa tôi từ phố Hàng Than về đâu đó. Hà Nội buổi tối buồn lắm; ít đèn điện vàng vọt còn buồn hơn, mà lúc chợ tan thì còn buồn hơn nữa. Các cô các chị bán hàng mặc hai lớp áo bà ba, quần đen bạc phếch ngồi bên quang gánh đợi tàu tới, nói chuyện ồn ào cả một góc phố. Ồn thì ồn thế mà có xua được cái nỗi buồn bay lẩn quất trong Hà Nội đi đâu. Lúc tàu đến, bố bế tôi chen lấn với những đòn gánh, sọt, mồ hôi và những bàn tay chai sạn để lên được tàu. Cái lúc Hà Nội dẹp tàu điện, cứ nhớ tiếc cái nét “đẹp” Hà Nội, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thấy cái đẹp ấy sao mà buồn mà khổ thế. Buồn tới mức cái con bé chưa đi học là tôi cũng thẫn thờ đứng trên tàu điện nép vào bố, nhìn các cô các chị mà ngẩn ngơ. Tôi bé lắm, bé tới mức chưa hiểu là mình buồn. Cái cảm giác xót xa cô đọng ấy nó bám tôi đến tận bây giờ, cho đến lúc học được thế nào là xót thương, thế nào là cảm thông, thế nào là mơ ước, thế nào là buồn thì mới dám định nghĩa rằng hồi ấy mình buồn lắm. Buồn mà cũng chẳng rõ tại sao. Có lẽ chỉ đơn giản vì Hà Nội của tôi vẫn luôn buồn rầu.

Tôi nhớ lần đi tàu điện ấy có lẽ vì đó là lần duy nhất. Tôi là con bé sung sướng, đẻ ra đã được ngất ngưởng trên xe đạp bố mẹ chở đi tung tăng khắp nơi chứ chẳng phải chân đất chạy quanh bao giờ. Cái gì xảy ra một lần cũng nhớ, cái gì xảy ra nhiều lần cũng nhớ; mà chẳng cái nào vui, cái nào cũng cứ buồn hờ hững. Xe của bố mẹ có lẽ là xe đạp Thống Nhất, mà hình như là màu xanh. Tôi bé tẹo ngồi với mãi cái chân cũng chẳng đến gióng xe. Thế là tôi phải ngồi sát vào bố mẹ, túm thật chặt , cái chân chỉ đủ qua được khung xe phía dưới yên. Nhà tôi ở khu bờ sông, nhà ông ngoại với nhà trẻ ở khu Tràng Tiền. Thế là con đường quen thuộc của tôi là đi dọc Trần Quang Khải. Tôi chẳng nhớ Trần Quang Khải hồi ấy có to như bây giờ không, nhưng chắc chắn là vắng hơn bây giờ nhiều lắm. Đê sông Hồng cũng chẳng có kè đá gì cả, chỉ đơn giản là cỏ thôi. Gần Tết, những người chở hoa từ Nghi Tàm vào đi dọc đê, thế là cỏ cứ tự nhiên đầy hoa, đẹp vô cùng. Cả Hà Nội ngày ấy đều nghèo, nghèo nên sống chậm, sống chậm nên tự nhiên lại gần gũi thân thương. Bố mẹ đạp xe túc tắc, những xe đạp đầy hoa và đào Tết cũng túc tắc qua lại, đi qua cứ í ới hỏi thăm nhau; mà có khi cũng đơn giản khen hoa đẹp thế, cô bán hoa cười một cái, lại sáng bừng cả đường.

Đi gần hết đường Trần Quang Khải rẽ phải là phố Lê Phụng Hiểu. Nhà ông ngoại tôi ở đấy, nhà trẻ tôi ở đấy, cả tuổi thơ của tôi ở đấy. Phố có cây hoa gạo bên tay trái gần đồn hai chú công an, có ngõ rất to bên
tay phải mà thỉnh thoảng lắm mới dám vào thám hiểm. Mùa hoa gạo, vỉa hè đỏ tía ướt thẫm màu hoa. Tôi hay nhặt nhuỵ hoa đem về vì tin rằng cái nhuỵ lấp lánh đỏ cưng cứng ấy có cô tiên sống bên trong. Tôi thuộc đến từng ngõ ngách con phố ngắn ngủn đầy cây. Tôi thuộc đến từng viên gạch lát lỗi trên vỉa hè. Nhà dân ít, đại sứ quán nhiều, con phố hầu như cả năm yên bình và thảnh thơi. Mùa lũ về, phố trở nên nhộn nhịp; người dân ngoài đê chuyển vào dựng lều ăn ở giặt giũ nấu nướng dọc phố, trẻ con trần truồng đuổi nhau chí choé. Tôi hay đứng tần ngần nhìn những người sơ tán mong cho lũ chóng rút để người ta trả lại phố cho tôi.

Đứa trẻ tôi là đứa trẻ mơ màng và im lặng. Những mảnh ký ức và cảm xúc cứ chắp nhặt hết cả tuổi thơ, rồi khi lớn trái tim mới đủ trưởng thành để hiểu và ghi lại. Hà Nội của tôi luôn buồn, luôn chậm, và rất nhiều ánh sáng…..

Hai tuần trở về, tôi mòn mỏi đi tìm cảm giác cũ. Những gì tôi tìm thấy chỉ là tiếng ồn và bụi bặm. Người ta quát, người ta hét vào mặt nhau. Tôi ngạc nhiên và nghẹn ngào. Hà Nội của tôi ở đây, tình yêu của tôi ở đây nhưng tôi không tìm thấy. Người tôi yêu ở cách tôi vạn dặm, nhớ đến mấy cũng chẳng đặt được ngón tay lên môi anh. Hai tình yêu của tôi giằng xé tan hoang cả đứa trẻ thơ ngây khờ khạo đi tìm nỗi nhớ.

Đâu đó ở những góc thật nhỏ, tôi bất chợt gặp lại yên bình hiếm hoi của ngày xưa. Khi chở em tôi đi trong làng nhỏ dưới Bưởi, bắt gặp các cụ già đội mũ bêrê ngồi uống nước trà quán nước ven đường, tôi mỉm cười. Ít lắm thôi, nhưng tìm chắc sẽ thấy. Khi nào tình yêu của tôi đến đây, tôi sẽ dắt anh đi tìm tình yêu cũ của tôi đang lang thang rất khẽ khàng đâu đó trong lòng Hà Nội.

The Thumbsuckers

21 Aug


Cái này tôi viết từ cách đây rất lâu: khoảng hơn 2 năm. Đôi khi, vào lúc những ô chân không nằm lẫn lộn trong sự bận rộn không có gì che phủ, tôi lôi những gì từ rất cũ ra đọc lại. Tôi cứ nghĩ mình đã thay đổi rất nhiều, mà quả có thế thật. Thế mà đọc lại những gì cũ kỹ, vẫn thấy mình hão huyền ngớ ngẩn, điên khùng tự kỷ, kiêu ngạo trong cái sự im lặng và những câu nói vu vơ, váng vất sau những nụ cười ngọt tan chảy, ám ảnh và rực rỡ khát vọng cháy lồng lộng y hệt như ngày nào. Vậy sự khác nhau là đâu? Ngẫm nghĩ về sự trưởng thành của mình, thì hoá ra chỉ đơn giản là trong một điều kiện tự do tối đa và điên khùng tối thiểu, những gì được viết ra trước kia tồn tại như một ẩn ức, bây giờ cứ thế mà hiện vùn vụt ra ngoài, in dấu ấn trên từng cử chỉ, từng milimét trên làn da rám nắng. Có những thứ tiếp xúc với nắng thì biến mất, có những thứ lại rõ rệt hơn, và tình yêu cuộc sống thì được nung đến vĩnh cửu. Tôi bây giờ có thể ngồi thảnh thơi trên ghế băng, để gió và nắng tràn qua cơ thể, ngắm nhìn tất cả những gì xung quanh mà nghĩ rằng con người mình đã đẹp hơn nhiều. Đó, cũng là một sự dịu dàng dễ chịu.

***

Những đứa trẻ mút ngón tay đều là những đứa trẻ tự kỷ. Tôi có suy nghĩ ấy khi đang ngồi đọc báo trên ghế băng, và nhìn thấy thằng bé. Nó đứng ở một góc sân chơi, mặc bộ đồ trắng, lặng lẽ mút ngón tay. Sân chơi nhỏ nằm lọt thỏm giữa các chung cư, loại chung cư cao tầng xây bằng gạch đỏ sậm với mái nhọn cổ kính nhan nhản trong thành phố. Cái sân chơi này đôi chút có chỗ đặc biệt hơn, vì nó nhỏ hơn các sân chơi khác; nếu ko muốn nói là rất nhỏ với cây phong non khẳng khiu cũng nhỏ ở góc trái, và một ghế băng ở góc đối diện. Tôi thường ra đây đọc báo, có thể vì màu trắng của cây phong, cũng có thể vì màu trắng của chiếc ghế băng bằng gỗ, hoặc vì mảng tường trắng một cách bất thường của chung cư đỏ, và sau này, là vì thằng bé.


Thường thì tôi ko để ý bọn trẻ, tôi biết chúng hay chơi ở đây vào chiều tối; chơi đá bóng, trốn tìm, cầu trượt, và xây nhà là trò chúng ưa thích nhất. Điều đó được chứng minh bằng những xô xẻng nhựa luôn nằm ngổn ngang, còn bọn trẻ thì bất chấp những bộ quần áo sặc sỡ bò lổm ngổm trên hố cát. Chỉ có thế, những gì tôi ghi vào mình chỉ là những quần áo sặc sỡ luôn chuyển động đầy linh hoạt và những tiếng cười đầy ắp. Có thể, vì bộ quần áo trắng ko chuyển động mà thằng bé đã làm tôi chú ý.; nó có mái tóc nâu nhạt, lòng mắt đen và cái miệng gợi mở. Đôi môi đặc biệt xinh xắn khi nó mút ngón tay. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó, nó cũng đang mút ngón tay, miệng hơi cong lên ngây thơ, tóc loà xòa trước trán.

– Sao cháu ko chơi với các bạn

– Cháu bận

Khi tôi lên 2 tuổi, mẹ hỏi tôi tại sao không chơi với cái ô tô đồ chơi mẹ mua mà lại ngồi chăm chú nhìn vào bức tường, tôi cũng bảo tôi bận.


Sau đó, mỗi lần ra cái sân nhỏ đọc báo, tôi đều chú ý quan sát thằng bé. Nó ko đến vào một giờ cố định, lúc sớm lúc muộn, có lúc tôi thấy nó chậm rãi đi bộ ra, cũng có khi chị nó đi cùng và sau khi dặn dò gì đó thì bỏ đi để nó ở lại chơi một mình. Thằng bé biết tôi quan sát; tôi cũng ko hiểu tại sao mình lại biết điều đó, tôi chỉ biết là nó biết. Nó biết, nhưng nó mặc kệ. Nó luôn đứng mút ngón tay và nhìn tất cả: bọn trẻ, những người qua lại, xe cộ, bầu trời. Thằng bé có sức hút mãnh liệt đối với tôi, bởi nó đẹp và quá nhỏ bé, nó có sự ngây thơ của trẻ nhỏ, lẫn cái duyên dáng của phụ nữ, và sự suy tư của nhà hiền triết.

Đôi lần ko cưỡng nổi tò mò, tôi nói chuyện với nó. Những câu chuyện cũng chỉ diễn ra như lần đầu tiên, ngắn gọn và ko đầu ko cuối. Không khám phá được gì thêm nên tôi nản, nhưng vài ngày sau, tôi lại ra bắt chuyện. Thằng bé ko bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi, và nó rất hay nói những câu bâng quơ.

– Ngôi nhà kia xây lệch, nó đẹp nhưng sẽ đổ – Nó chỉ một ngôi nhà cát vừa được xây xong

12 tuổi, tôi vẽ bức tranh ngôi nhà của mình. Ngôi nhà có cửa ra vào 2 cánh, 2 cửa sổ, 2 ban công, quét vôi vàng và mái ngói xanh rực rỡ. Ngôi nhà của tôi trồng hoa 2 bên, và mặt trời chiếu từ 2 phía. Sự cân đối đến hoàn hảo; tôi đã rất vừa lòng; tôi sẽ có thể mở cánh cửa bên nào cũng được để đi ra đi vào, có thể chọn ngồi ăn bên cạnh một trong 2 cửa sổ, và ngồi vẽ ở một trong 2 ban công. tôi ngắm hoa từ 2 bên và mặt trời soi vào mặt tôi mỗi sáng từ 2 phía.

Sau này, những card, những logo tôi thiết kế, những trang báo tôi lên trang lại luôn có bố cục vung vãi và cảm giác tự do. Nó đẹp nhưng sẽ đổ?

Ko tìm hiểu được nhiều về thằng bé, nhưng tôi dần dần thích những câu nói bâng quơ của nó; tôi nấn ná ở lại sân chơi lâu hơn, ko còn chú ý nhiều đến cây phong non hay mảng tường trắng mà đứng bên cạnh thằng nhỏ, cùng quay mặt về một hướng để nói chuyện với nhau. Thật kỳ lạ là tôi có thể nói rất nhiều với nó, những câu truyện mà tôi đọc được, những kỷ niệm về các chuyến đi, thậm chí chuyện công việc. Nó nghe mà như không nghe, và phát biểu những câu gần như chẳng hề ăn nhập. Khi tôi đang kể về bờ biển đông phi, và miệng núi Kilimanjaro, thì nó ngước nhìn lên trời và rời ngón tay khỏi miệng

– Nếu những đám mây kia nhẹ hơn nữa, chúng sẽ tự hoà tan ngay ở trên trời

22 tuổi, tôi bỏ bạn gái ở nhà, đi chơi với một người con gái khác, ngủ với cô ta bằng đam mê nóng bỏng nhưng ko hề có vị ngọt mát dịu lơ đãng đầy bình yên mà tôi vẫn ưa thích, mà tôi vẫn thấy dù chỉ là lúc cầm bàn tay người yêu tôi. Nhưng lúc ấy tôi có thể quên tất cả, ko cần nghĩ gì và cũng chẳng muốn nghĩ gì, thậm chí cả ý nghĩ rằng mình tội lỗi. Lúc ấy, tôi chỉ muốn có cảm giác tất cả đều biến mất, tất cả những sợi dây buộc tôi với thế giới đều ko còn, để tôi được tồn tại bơ vơ ko lý trí. Lúc ấy, thằng bạn thân đang chơi trò dền dứ đi sau lưng tôi, và những nhẹ nhàng đang trở thành gánh nặng. Buổi sáng hôm đó thức dậy, mây đã bay đầy ngoài trời, tràn vào cửa phòng, nhìn rõ đến từng sợi hơi nước. Tôi đóng sập cánh cửa.

Thằng bé trở thành một phần cuộc sống của tôi; những phần khác nhau, chúng có thể tồn tại cùng một lúc, hoặc nối tiếp nhau. Không bao giờ ta có quá nhiều cùng một thời điểm, nhưng may thay, cũng ko là quá ít. . .

Không biết vì sao thằng bé biến mất; mặc kệ tôi cố công chờ đợi, mặc kệ ngày nào tôi cũng ra cái sân chơi nhỏ thay vì một tuần 2 lần như trước đây, tôi vẫn không thể tìm thấy nó. vậy là tôi lại quay lại với cây phong non, cái ghế băng và mảng tường. sự thiếu vắng không phải là không thể quen được, ngay cả khi thiếu vắng chính mình

32 tuổi, tôi mất việc vì từ chối không làm một dự án tốn quá nhiều thời gian mà không đem lại lợi ích thực sự nào. tôi sang một nước thứ 3, dạy học cho lũ trẻ lúc nào cũng chỉ mặc độc cái quần đùi, ruồi bọ bâu đầy trên đầu. tôi phiên dịch cho đám du khách sực nức nước hoa, giúp các tờ báo địa phương và tận hưởng phong cảnh hoàn mỹ nơi đó. Tôi làm việc với niềm say mê hoan lạc ngập trống vắng. Đó là tôi, nhưng xa vời vợi… Trở về, tôi hạnh phúc với những thân quen nhưng lại phải làm quen lại với văn minh, với những quan điểm và lối cư xử đóng khung mạ vàng. Tôi. Vẫn xa lạ ngay trong thế giới sinh ra mình.

Mọi chuyện vẫn diễn ra đều đặn như nó phảI thế, bất kể ta có quen hay không, ta đón nhận hay chối bỏ. Khi tôi đã quen lại với nếp sống truớc kia thì thằng bé xuất hiện. Nó chậm rãi đi bộ ra sân chơi, vẫn trong bộ quần áo trắng và mái tóc nâu nhạt loà xoà.

– Cháu đi đâu lâu thế

– Phải đi chứ ạ. cháu thuộc mọi thứ ở đây rồi.

– Cháu làm chú không có ai nói chuyện. Thế cháu có gì mới không

– Chú tự nói về núi Kilimanjaro với mình được cơ mà.- im lặng – Có rất nhiều thứ mới, nhưng cháu phải nhớ dần từng thứ một đã.

Thằng bé nhìn vào mắt tôi.

– Có lúc cháu không nghe chuyện chú nói đâu; Nhưng chú vẫn nói, tại vì chú nghĩ là cháu đang nghe, phải không ạ

Lần đầu tiên, tôi nhận ra lòng mắt đen ấy sâu đến như thế nhưng ánh nhìn lại chỉ luôn giữ lại nửa chừng.

……………………………………..

Tối hôm đó, tôi nằm mơ thấy mình nhỏ lại, nhỏ mãi, và cảm thấy mái tóc loà xoà bay trước trán; mái tóc có màu nâu nhạt với những sợi ánh vàng của nắng chiếu ngược. Tôi thấy mình đứng trên sân chơi rộng mênh mông, giữa cây phong và băng ghế trắng. Khi đó tôi mới chợt nhận ra. Mình. Người đàn ông mút ngón tay.

…….. Where’d it go, the bluebird I should follow
Back home, but where is home
Guess it won’t amount to much
Won’t be long before I crush
I’ll stand in line
Don”t believe a thing they say, today
Seems we all get lost amongst the pigeons and the crumbs
…………
All alone
But I’m in a crowded room……


N. Imbruglia – Pigeons and Crumbs

Photo: A quiet day on campus

Under The Moonlight: extra stories

4 Jul

 

Tớ viết phần này vì thấy có những người thực sự hứng thú với câu chuyện nhảm nhí của tớ. Đó cũng là một điều mừng, vì ít ra tớ viết ko đến nỗi dở tệ. Nâng ly!

 

Có vài người hỏi tớ về Christian, vài người muốn tớ tiếp tục, vài người thích sự kết thúc. Tớ, trái lại, ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì mọi người nghiễm nhiên coi những điều tớ viết ra là thật, ngạc nhiên vì tớ không có ý định viết nhật ký, mà chỉ đơn giản viết một câu chuyện để tớ đọc, để mọi người đọc. Dĩ nhiên đã viết thì phải có tư liệu. Tư liệu có thể thật 100%, có thể chỉ một vài phần trăm. Chuyện của tớ thật bao nhiêu thì tớ không nói, nên mọi người đừng mất công hỏi. Mọi người đọc và thích là được rồi. Hãy cứ coi như đang rảnh rỗi, tiện tay nhặt một tờ giấy và đọc được một câu chuyện thú vị trong ấy. Cuộc sống chỉ nên nhẹ nhàng thế thôi. Người nào đứng đằng sau câu chuyện ấy và nó có thật hay ko chẳng còn quan trọng nữa.

 

Vậy thì, tớ sẽ bắt đầu phần viết thêm này bằng cách nhắc lại đoạn mở đầu mà tớ đã đưa làm lời phi lộ:

 

Xin hãy nghe câu chuyện tôi kể, và đừng tin vào bất kỳ một chi tiết nào; đồng thời, hãy tin vào tất cả kể cả những gì nhỏ nhặt nhất.

 

Tất cả đều là thật.
Tất cả đều là mơ.
Bởi vì những giấc mơ đều có thể trở thành sự thật, mà sự thật càng dễ dàng vụt tan biến như mơ.

***

Thêm một vài điều về những gì đã xảy ra. Chúng chỉ là những hạt nhỏ bé nằm lẫn trong vô số những chuyển động không ngừng nghỉ của cả quãng thời gian ấy. Có thể chẳng có giá trị gì, mà nếu chúng có thể cho thêm một chút lấp lánh, hoặc giúp dập tắt tất cả những ánh lấp lánh, cũng là một điều có ích.

***
 

1.

Tôi vẫn biết rằng trong mình luôn có hai dòng nước cùng chảy: một nóng như lửa, một lạnh như băng. Chúng chảy ngược chiều nhau, cạnh nhau, cọ sát nhau, nhưng ko hề hoà lẫn. Chỉ có ma sát giữa chuyển động của hai dòng nước ấy làm toé lên không trung những tia lửa sáng trắng như thép. Và những gì bao quanh tôi đều được toả sáng bằng những tia lửa ấy. Hoặc, Hoặc, biết đâu bản thể tôi được tạo thành bởi chính chúng.

 

2.

Vậy là mọi thứ kết thúc. Tôi có buồn không? Có. Tôi có nhớ Christian không? Có. Nhưng ngay cả trong nỗi buồn vắng vẻ và nỗi nhớ im ắng ấy, tôi vẫn biết là mọi thứ sẽ qua rất nhanh: tôi sẽ quên cậu. Tôi chưa bao giờ yêu Christian. Tôi nghĩ cậu cũng không yêu tôi. Chúng tôi bị hấp dẫn bởi nhau, và việc luôn ở bên nhau trong một thời gian (dù ngắn) cũng đủ tạo thành một thói quen ngọt ngào cùng sự yêu quý trìu mến dành cho người kia. Yêu quý khác với yêu. Hơn nữa, mọi thói quen đều bỏ được.

 

3.

Có một lần tôi, Christian, cô bạn thân của tôi, thêm một cậu bạn nữa nằm bên bờ hồ, chúng tôi nói chuyện và đùa cợt về những mối quan hệ khác giới. Tôi nói với cô bạn: “Chúng ta là những phụ nữ thông minh, vì thế chúng ta cần những người đàn ông thật thông minh”. Khi ấy Christian đang nằm ôm tôi từ phía sau; cậu khẽ vuốt ve cánh tay tôi và tự thì thầm với mình “Đúng thế”. Tôi nghe thấy, và tôi hiểu rằng chính cậu cũng biết chúng tôi không phải dành cho nhau. Một cách tự nhiên và thoải mái, giây phút đầu tiên chúng tôi đến với nhau, cả hai đứa đều biết mối quan hệ này sẽ chỉ kéo dài đến khi mùa hè bắt đầu. Có điều sự thân thuộc không phải là thứ người ta kiểm soát được, chúng tôi đón nhận sự thân thuộc ấy một cách không dè chừng. Tôi đọc được nỗi nhớ và sự băn khoăn trong mắt Christian vào cái tích tắc chúng tôi ngoái lại nhìn nhau, và tôi đoán cậu cũng đọc được điều tương tự ở tôi. Nhưng chúng tôi đã dứt khoát quay đầu đi tiếp. Và mọi chuyện, như vậy, khép lại.

 

4.

Cả kỳ cuối tuần đó, tôi vẫn giữ nguyên cái cảm giác bồng bềnh và đặc ngẹt của nắng lẫn gió, cả nỗi nhớ đồng cỏ dưới ánh trăng. Thật không dễ dàng khi dòng nước nóng tràn qua những hình ảnh ấy, còn dòng nước lạnh đóng băng tay tôi để tôi không gọi điện cho cậu; những tia lửa toé ra mạnh mẽ và sáng hơn bình thường. Chủ nhật, tôi lên trường và gặp cậu trên mạng. Cậu bảo tôi rằng cậu đang dọn nhà và tìm thấy sợi dây buộc tóc nhiều màu tôi để quên. Tôi cười, chúc vài câu, tạm biệt rồi log out và đi về nhà. Cậu đột nhiên gọi điện cho tôi, nói rằng bố cậu đã đến đón, cậu phải ra xe bây giờ, cậu sẽ để sợi dây buộc tóc của tôi ở trong bếp và tôi nhớ đến lấy. Tôi từ chối. “Cậu không muốn lấy lại sao?” – “Không, cậu giữ lấy, chừng nào gặp nhau thì đưa lại cho tớ.” – “Ok”.

 

Tôi không muốn nói với cậu rằng tôi không đủ can đảm để quay lại ngôi nhà ấy ngay khi đó. Cũng như tôi không đủ can đảm để hút thêm một điếu thuốc nào cả một tuần  sau khi hút cùng cậu điếu cuối cùng của cậu. Tôi cũng không nghĩ chúng tôi sẽ gặp lại nhau, vì vậy việc tôi bảo cậu giữ sợi dây chỉ là một cách đùa và lý do để không quay lại. Tôi, hoá ra cũng có lúc yếu đuối và hèn nhát.

***
 

Thêm vài ngày nữa kể từ khi chúng tôi tạm biệt nhau một cách nhẹ tênh và thênh thang, tôi lại gặp cậu trên mạng. Hôm sau cậu sẽ đi Tây Ban Nha. Tôi hỏi cậu về sợi dây buộc tóc:

- Cậu để dây buộc tóc của tớ lại trong phòng cậu chứ
- Không. Tớ giữ nó rồi. Chẳng có lý do gì để để lại đó cả
- Thật sao
- Dĩ nhiên
- Vậy thì giữ lấy rồi sau này đưa lại cho tớ. Xem cậu giữ được bao lâu
- Dễ ợt. Easy peasy lemon queasy.
- (mỉm cười)

***

 

5.

Một tuần sau khi chia tay, tôi tiếp tục hút thuốc, hẹn hò với cô bạn thân, nhảy salsa, đi chơi, đọc sách, v.v… Tôi đặt vé đi dự lễ hội salsa vào cuối tháng 9. Cậu cũng sẽ có mặt ở đó. Khi ấy, tôi có thể đã quên tất cả câu chuyện này rồi.

Tạm biệt cậu, Christian. Hasta luego.

 

Imagesource here
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 26 other followers