
Cái này tôi viết từ cách đây rất lâu: khoảng hơn 2 năm. Đôi khi, vào lúc những ô chân không nằm lẫn lộn trong sự bận rộn không có gì che phủ, tôi lôi những gì từ rất cũ ra đọc lại. Tôi cứ nghĩ mình đã thay đổi rất nhiều, mà quả có thế thật. Thế mà đọc lại những gì cũ kỹ, vẫn thấy mình hão huyền ngớ ngẩn, điên khùng tự kỷ, kiêu ngạo trong cái sự im lặng và những câu nói vu vơ, váng vất sau những nụ cười ngọt tan chảy, ám ảnh và rực rỡ khát vọng cháy lồng lộng y hệt như ngày nào. Vậy sự khác nhau là đâu? Ngẫm nghĩ về sự trưởng thành của mình, thì hoá ra chỉ đơn giản là trong một điều kiện tự do tối đa và điên khùng tối thiểu, những gì được viết ra trước kia tồn tại như một ẩn ức, bây giờ cứ thế mà hiện vùn vụt ra ngoài, in dấu ấn trên từng cử chỉ, từng milimét trên làn da rám nắng. Có những thứ tiếp xúc với nắng thì biến mất, có những thứ lại rõ rệt hơn, và tình yêu cuộc sống thì được nung đến vĩnh cửu. Tôi bây giờ có thể ngồi thảnh thơi trên ghế băng, để gió và nắng tràn qua cơ thể, ngắm nhìn tất cả những gì xung quanh mà nghĩ rằng con người mình đã đẹp hơn nhiều. Đó, cũng là một sự dịu dàng dễ chịu.
***
Những đứa trẻ mút ngón tay đều là những đứa trẻ tự kỷ. Tôi có suy nghĩ ấy khi đang ngồi đọc báo trên ghế băng, và nhìn thấy thằng bé. Nó đứng ở một góc sân chơi, mặc bộ đồ trắng, lặng lẽ mút ngón tay. Sân chơi nhỏ nằm lọt thỏm giữa các chung cư, loại chung cư cao tầng xây bằng gạch đỏ sậm với mái nhọn cổ kính nhan nhản trong thành phố. Cái sân chơi này đôi chút có chỗ đặc biệt hơn, vì nó nhỏ hơn các sân chơi khác; nếu ko muốn nói là rất nhỏ với cây phong non khẳng khiu cũng nhỏ ở góc trái, và một ghế băng ở góc đối diện. Tôi thường ra đây đọc báo, có thể vì màu trắng của cây phong, cũng có thể vì màu trắng của chiếc ghế băng bằng gỗ, hoặc vì mảng tường trắng một cách bất thường của chung cư đỏ, và sau này, là vì thằng bé.
Thường thì tôi ko để ý bọn trẻ, tôi biết chúng hay chơi ở đây vào chiều tối; chơi đá bóng, trốn tìm, cầu trượt, và xây nhà là trò chúng ưa thích nhất. Điều đó được chứng minh bằng những xô xẻng nhựa luôn nằm ngổn ngang, còn bọn trẻ thì bất chấp những bộ quần áo sặc sỡ bò lổm ngổm trên hố cát. Chỉ có thế, những gì tôi ghi vào mình chỉ là những quần áo sặc sỡ luôn chuyển động đầy linh hoạt và những tiếng cười đầy ắp. Có thể, vì bộ quần áo trắng ko chuyển động mà thằng bé đã làm tôi chú ý.; nó có mái tóc nâu nhạt, lòng mắt đen và cái miệng gợi mở. Đôi môi đặc biệt xinh xắn khi nó mút ngón tay. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó, nó cũng đang mút ngón tay, miệng hơi cong lên ngây thơ, tóc loà xòa trước trán.
– Sao cháu ko chơi với các bạn
– Cháu bận
Khi tôi lên 2 tuổi, mẹ hỏi tôi tại sao không chơi với cái ô tô đồ chơi mẹ mua mà lại ngồi chăm chú nhìn vào bức tường, tôi cũng bảo tôi bận.
Sau đó, mỗi lần ra cái sân nhỏ đọc báo, tôi đều chú ý quan sát thằng bé. Nó ko đến vào một giờ cố định, lúc sớm lúc muộn, có lúc tôi thấy nó chậm rãi đi bộ ra, cũng có khi chị nó đi cùng và sau khi dặn dò gì đó thì bỏ đi để nó ở lại chơi một mình. Thằng bé biết tôi quan sát; tôi cũng ko hiểu tại sao mình lại biết điều đó, tôi chỉ biết là nó biết. Nó biết, nhưng nó mặc kệ. Nó luôn đứng mút ngón tay và nhìn tất cả: bọn trẻ, những người qua lại, xe cộ, bầu trời. Thằng bé có sức hút mãnh liệt đối với tôi, bởi nó đẹp và quá nhỏ bé, nó có sự ngây thơ của trẻ nhỏ, lẫn cái duyên dáng của phụ nữ, và sự suy tư của nhà hiền triết.
Đôi lần ko cưỡng nổi tò mò, tôi nói chuyện với nó. Những câu chuyện cũng chỉ diễn ra như lần đầu tiên, ngắn gọn và ko đầu ko cuối. Không khám phá được gì thêm nên tôi nản, nhưng vài ngày sau, tôi lại ra bắt chuyện. Thằng bé ko bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi, và nó rất hay nói những câu bâng quơ.
– Ngôi nhà kia xây lệch, nó đẹp nhưng sẽ đổ – Nó chỉ một ngôi nhà cát vừa được xây xong
12 tuổi, tôi vẽ bức tranh ngôi nhà của mình. Ngôi nhà có cửa ra vào 2 cánh, 2 cửa sổ, 2 ban công, quét vôi vàng và mái ngói xanh rực rỡ. Ngôi nhà của tôi trồng hoa 2 bên, và mặt trời chiếu từ 2 phía. Sự cân đối đến hoàn hảo; tôi đã rất vừa lòng; tôi sẽ có thể mở cánh cửa bên nào cũng được để đi ra đi vào, có thể chọn ngồi ăn bên cạnh một trong 2 cửa sổ, và ngồi vẽ ở một trong 2 ban công. tôi ngắm hoa từ 2 bên và mặt trời soi vào mặt tôi mỗi sáng từ 2 phía.
Sau này, những card, những logo tôi thiết kế, những trang báo tôi lên trang lại luôn có bố cục vung vãi và cảm giác tự do. Nó đẹp nhưng sẽ đổ?
Ko tìm hiểu được nhiều về thằng bé, nhưng tôi dần dần thích những câu nói bâng quơ của nó; tôi nấn ná ở lại sân chơi lâu hơn, ko còn chú ý nhiều đến cây phong non hay mảng tường trắng mà đứng bên cạnh thằng nhỏ, cùng quay mặt về một hướng để nói chuyện với nhau. Thật kỳ lạ là tôi có thể nói rất nhiều với nó, những câu truyện mà tôi đọc được, những kỷ niệm về các chuyến đi, thậm chí chuyện công việc. Nó nghe mà như không nghe, và phát biểu những câu gần như chẳng hề ăn nhập. Khi tôi đang kể về bờ biển đông phi, và miệng núi Kilimanjaro, thì nó ngước nhìn lên trời và rời ngón tay khỏi miệng
– Nếu những đám mây kia nhẹ hơn nữa, chúng sẽ tự hoà tan ngay ở trên trời
22 tuổi, tôi bỏ bạn gái ở nhà, đi chơi với một người con gái khác, ngủ với cô ta bằng đam mê nóng bỏng nhưng ko hề có vị ngọt mát dịu lơ đãng đầy bình yên mà tôi vẫn ưa thích, mà tôi vẫn thấy dù chỉ là lúc cầm bàn tay người yêu tôi. Nhưng lúc ấy tôi có thể quên tất cả, ko cần nghĩ gì và cũng chẳng muốn nghĩ gì, thậm chí cả ý nghĩ rằng mình tội lỗi. Lúc ấy, tôi chỉ muốn có cảm giác tất cả đều biến mất, tất cả những sợi dây buộc tôi với thế giới đều ko còn, để tôi được tồn tại bơ vơ ko lý trí. Lúc ấy, thằng bạn thân đang chơi trò dền dứ đi sau lưng tôi, và những nhẹ nhàng đang trở thành gánh nặng. Buổi sáng hôm đó thức dậy, mây đã bay đầy ngoài trời, tràn vào cửa phòng, nhìn rõ đến từng sợi hơi nước. Tôi đóng sập cánh cửa.
Thằng bé trở thành một phần cuộc sống của tôi; những phần khác nhau, chúng có thể tồn tại cùng một lúc, hoặc nối tiếp nhau. Không bao giờ ta có quá nhiều cùng một thời điểm, nhưng may thay, cũng ko là quá ít. . .
Không biết vì sao thằng bé biến mất; mặc kệ tôi cố công chờ đợi, mặc kệ ngày nào tôi cũng ra cái sân chơi nhỏ thay vì một tuần 2 lần như trước đây, tôi vẫn không thể tìm thấy nó. vậy là tôi lại quay lại với cây phong non, cái ghế băng và mảng tường. sự thiếu vắng không phải là không thể quen được, ngay cả khi thiếu vắng chính mình
32 tuổi, tôi mất việc vì từ chối không làm một dự án tốn quá nhiều thời gian mà không đem lại lợi ích thực sự nào. tôi sang một nước thứ 3, dạy học cho lũ trẻ lúc nào cũng chỉ mặc độc cái quần đùi, ruồi bọ bâu đầy trên đầu. tôi phiên dịch cho đám du khách sực nức nước hoa, giúp các tờ báo địa phương và tận hưởng phong cảnh hoàn mỹ nơi đó. Tôi làm việc với niềm say mê hoan lạc ngập trống vắng. Đó là tôi, nhưng xa vời vợi… Trở về, tôi hạnh phúc với những thân quen nhưng lại phải làm quen lại với văn minh, với những quan điểm và lối cư xử đóng khung mạ vàng. Tôi. Vẫn xa lạ ngay trong thế giới sinh ra mình.
Mọi chuyện vẫn diễn ra đều đặn như nó phảI thế, bất kể ta có quen hay không, ta đón nhận hay chối bỏ. Khi tôi đã quen lại với nếp sống truớc kia thì thằng bé xuất hiện. Nó chậm rãi đi bộ ra sân chơi, vẫn trong bộ quần áo trắng và mái tóc nâu nhạt loà xoà.
– Cháu đi đâu lâu thế
– Phải đi chứ ạ. cháu thuộc mọi thứ ở đây rồi.
– Cháu làm chú không có ai nói chuyện. Thế cháu có gì mới không
– Chú tự nói về núi Kilimanjaro với mình được cơ mà.- im lặng – Có rất nhiều thứ mới, nhưng cháu phải nhớ dần từng thứ một đã.
Thằng bé nhìn vào mắt tôi.
– Có lúc cháu không nghe chuyện chú nói đâu; Nhưng chú vẫn nói, tại vì chú nghĩ là cháu đang nghe, phải không ạ
Lần đầu tiên, tôi nhận ra lòng mắt đen ấy sâu đến như thế nhưng ánh nhìn lại chỉ luôn giữ lại nửa chừng.
……………………………………..
Tối hôm đó, tôi nằm mơ thấy mình nhỏ lại, nhỏ mãi, và cảm thấy mái tóc loà xoà bay trước trán; mái tóc có màu nâu nhạt với những sợi ánh vàng của nắng chiếu ngược. Tôi thấy mình đứng trên sân chơi rộng mênh mông, giữa cây phong và băng ghế trắng. Khi đó tôi mới chợt nhận ra. Mình. Người đàn ông mút ngón tay.
…….. Where’d it go, the bluebird I should follow
Back home, but where is home
Guess it won’t amount to much
Won’t be long before I crush
I’ll stand in line
Don”t believe a thing they say, today
Seems we all get lost amongst the pigeons and the crumbs
…………
All alone
But I’m in a crowded room……