Archive | Just my daily blog RSS feed for this section

Giả nhời của bạn: “Ả trọc phú và con thầy mo”

20 Feb

17 Feb.

Tôi là một kẻ giàu có và hợm hĩnh! Rõ rành rành là như vậy.

Cách đây hơn năm, với cục đau trên đầu và một cái kim băng rỉ trong tim, tôi nằm khóc, miệng đớp đớp không khí như cá mắc cạn. Một đứa con trai trẻ măng ngồi trầm ngâm nhìn tôi như ông cụ non: “Cô cho phép em hỏi, em không thể nào biết được thật ra cô là người phụ nữ yếu đuối đáng thương và đáng được nâng niu bồng bế, hay cô là người đàn bà hạnh phúc một cách cực đoan? Em nên an ủi cô, dỗ cô nín, hay nâng ly vang này lên và chúc mừng cô?” Tôi lừ mắt nhìn thằng nhỏ, nói xen trong tiếng nấc “Bộ em mới biết tôi thôi đó hả? Cô đang hạnh phúc, ngu ơi là ngu!”

Một ngày trước, trong một talkshow ngay sau lễ thánh Valentine, lão Lê Hoàng răn rúm và cay nghiệt nheo đôi mắt như hai hạt mè đen trên một cái mâm gỗ sứt sẹo: “Có thật là em là người hạnh phúc? Có gì làm chứng? Tôi muốn sờ, tôi muốn xắn thử thành cục vuông vuông, vo viên tròn tròn cái thứ hạnh phúc ấy. Đừng nói chuyện vu vơ khuếch láo, đưa cục hạnh phúc đây tôi xem nó ra sao cái nào?”

Tôi yếu ớt xoay xoay một cái vòng nhỏ xíu bằng kim loại giữa các ngón tay, không đủ để một con gián chơi trò lắc vòng, hay để làm bánh xe đạp cho một con chuột nhắt tập đi. Tôi chỉ biết nhìn vào gã đàn ông lanh lợi với khuôn mặt nhăn nhúm như cái nấm mèo khô, nhún vai bất lực với một nụ cười vẫn ngoạc ra, kéo từ mang tai bên này đến mang tai bên kia.

Tôi có con bạn lạc tận thành phố điện thoại đỏ đồng hồ to, con bạn vào một buổi sáng cách đây đúng năm, đặt trước cửa nhà tôi một quả địa cầu bằng đất sét, ở trên có cây dừa bảy màu, một bông hoa méo và một con chim mỏ giống củ cà-rốt. Con bạn tóc có mùi sen sau mưa, tai treo một chùm hạt nhựa và mấy mảnh gỗ lốc cốc lòe loẹt như một mụ thầy mo và những móng tay bị gặm cụt nham nhở.

Tôi chẳng còn nhớ đâu là lần cuối hai đứa gặp nhau…

Buổi sáng nó ra phi trường, tôi hẵng còn ngủ nướng.

Chỉ là thi thoảng tôi nhận ra mình đang thao thao bất tuyệt chuyện tôi với nó với những người chẳng biết nó là con bỏ mẹ nào.

Chỉ là đột nhiên thèm nhìn thấy trước mắt mình một lần nữa mớ hạt nhựa vòng đồng tòn teng lủng lẳng.

Ngày tôi mất nó, tôi chẳng thật sự muốn đến gặp nó để uống tách trà chia tay.

Tôi về tập giã vừng, bỏ đầy vào một cái hũ nút lại thật chặt, như một cách trừng phạt nó. Nếu để tôi chờ quá lâu, ngày trở về, nó sẽ phải ăn một hũ muối vừng hôi dầu.

Ngày tôi cưới, chắc ả cũng chẳng có quanh đấy để trác táng cạn cùng một đêm cuối với tôi.

Nhưng tôi có một hũ muối vừng để đó không cho ai ăn.

Và tôi thấy mình thật là phong lưu đủ đầy…

Chỉ cho đến khi tôi thầm ước rằng ả đang ở ngay đây, là đứa đầu tiên tôi kéo tóc rú rít báo tin, để tổ chức cả một pajama party cho tôi đêm cuối và biết đâu sẽ uống bét nhè như 2 con bợm…cho đến tận khi đó, tôi mới chịu nhận ra rằng ả đã đi, dễ đến dăm ba năm mới về.

Đêm nay, vẩn vơ nghe The Girl From Yesterday, đốt một điếu cho riêng mình thôi, tôi long trọng lấy hết can đảm thò đầu vào trang viết của nó, từ nơi sương cũng mù như khói

Những dải nắng ảo ảnh

15 Feb

Nàng là người đàn bà đích thực, đàn bà từ cái lỗ chân lông đến cặp mắt sắc đến đôi môi phụng phịu và cách cầm điếu thuốc vênh váo.

Tôi là người đàn bà lơ đãng, lơ đãng từ hơi thở đến những móng tay cụt ngủn đến mái tóc rối bời và cách cầm điếu thuốc buông thả.

Chúng tôi quen nhau một thời gian ngắn, gặp nhau vài lần, chia nhau những câu chuyện từ tận đáy lòng khóc khóc cười cười hút thuốc rạc cả phổi và ngồi ngắm Sài Gòn mưa bất cứ lúc nào có thể. Tôi nghĩ mình yêu nàng, thứ tình yêu nào đó chỉ có thể vẽ lên bằng những vệt nắng chiếu xiên xiên qua khung cửa sổ nhỏ nhắn mỗi buổi chiều tôi đến nhà nàng ôm con chó bé xíu lăn ra ngủ còn nàng gõ lách cách những bài viết đầy tóa màu đỏ của đam mê và những móng tay luôn sơn cẩn thận.

Rồi tôi xa nàng. Sau vài tháng gặm nhấm sự vu vơ, dấm dứt tình yêu và cằn nhằn về những quặn thiếu thốn của bụng dưới, tôi lơ đễnh xách túi đi và nàng thờ ơ tạm biệt. Sự lơ đễnh của cả 2 đứa cộng với bận rộn của những cuộc tình với lũ đàn ông nhiều lông và ít lông làm cho việc tôi đi trở nên nhẹ như tơ. Dường như cả tôi và nàng đều quên bẵng mất việc không gặp nhau cũng đồng nghĩa với công cuộc chia nhau thả nỗi buồn không tên tuổi vào cốc trà và những điếu thuốc hút dở sẽ chấm dứt.

Hai tháng, nửa năm, vài năm, một thập kỷ. Tôi mất khái niệm về thời gian. Tôi không nhớ nàng. Nàng cũng chẳng có thời gian mà nhớ tôi. Đôi khi nào đó chúng tôi nhắn nhủ cho nhau vài câu bâng quơ trên mạng xã hội nơi mỗi đứa đều có vài trăm người bạn. Đôi khi London cuối tuần trở nắng, tôi chống cằm nhìn ra cửa sổ và thoáng nghĩ đến nàng. Chỉ thoáng nghĩ thôi, rồi lại thôi. Tôi nào có biết gì về nàng, hay ít nhất không biết những điều cân đo đong đếm được, chỉ biết để đủ yêu mỗi khi nắng cháy chiều, hay khi đêm xuống và Sài Gòn đột nhiên sực mùi son phấn. Nàng có hỏi địa chỉ để gửi cho tôi thứ gì đó và tôi vẫn chưa trả lời. Tôi không cho rằng việc gửi quà quan trọng. Tôi biết nàng cũng chẳng cho rằng nó quan trọng. Có gửi hay không, tôi biết món quà sẽ vẫn ở đấy, và nếu nàng nghĩ rằng nó dành cho tôi thì dù trong tay nàng hay trong tay tôi cũng thế cả thôi, nàng vẫn biết là nó dành cho tôi. Và thế là đủ.

Sự kết nối của hai mặt đối lập của đàn bà giữa tôi với nàng, gắn kết bằng tình yêu dại dột cho cả thế giới và những thứ trong suốt tưởng như không còn tồn tại. Giống như một dải nắng chiều muộn, không thể cầm được, cũng không dắt nó theo mình được, chỉ có thể lăn vào nhắm mắt lại mà tận hưởng sự ấm nóng, để  nó chiếu lên mi mắt, lên đùi trần, và ở góc nào cũng sáng lấp lánh. Dải nắng ấy cứ việc nằm ở nhà nàng nơi con chó nhỏ loăng quoăng trèo lên lòng mỗi khi tôi bước chân vào, nhưng ánh sáng của nó tôi luôn nhìn thấy.

Nàng cứ tiếp tục đốt những điếu thuốc vu vơ mỗi khi buồn. Một ngày nào đó, tôi sẽ lại lơ đễnh đốt thuốc cùng nàng qua cốc trà không còn tỏa khói.

Tỉ lệ gì?

23 Dec

Nửa đêm ngồi ngắm fb timeline của các bạn, đơn giản là tò mò xem ai để cái ảnh gì to tướng ở trên chứ mình cũng chẳng chăm đến mức xem kỹ hơn, rồi thế nào lại lần ra những tấm ảnh ôi thôi là xưa cũ của những người bạn thôi ôi là cũ xưa. Và thế là lên viết blog, rất chẳng liên quan nhưng mà thời này thì cần đek gì liên quan, cứ máu lên là viết thôi.

Mình dạo này có bận gì không? Chẳng bận gì cả. Vẫn cứ ngày này qua ngày khác ung dung sung sướng, thế mà sách không đàn không viết không nhảy nhót cũng không. Ôi thôi xong, thế nào mà lại ra cơ sự đến lượt mình than vãn cái chuyện không làm những thứ sung sướng. Ngày xưa bận bạc mặt ra mà mỗi ngày vẫn gõ vèo vèo những thứ đẹp đẽ, bây giờ thì hết rồi. 29 rồi còn gì. Già rồi phỏng. Có nhẽ đâu thế!.

Mà chả phải, sách không đọc vì đang nghỉ giải lao. Giã xong cuốn Shantaram là não nở gấp ba tim phồng to gấp tám, cảm xúc cứ tăng lên tụt xuống phì phò cộng thêm những thứ tình ái dính xung quanh cuốn sách ấy nữa và thế là đợt nghỉ giải lao này dài gấp vài lần những đợt giải lao khác. Không nhảy nhót vì không có nhạc hay. Không đàn vì trước giờ có lúc nào đàn tử tế đâu nên đàn cũng như đi toilet lúc nào buồn thì mới đi được chứ nào phải muốn đi là đi. Viết thì hỡi ôi … hỡi ôi … chả nghĩ ra tại sao không viết được. Nhu cầu chia sẻ trở nên suy dinh dưỡng cộng với việc hơi lãnh đạm thái quá với mọi thứ làm cho việc viết trở thành việc sáng tác mà mình thì không có tài sáng tác. Thế là mình gác bút.

Tóm lại thì cái việc lão hóa già đi giàu lên giỏi hơn hóa ra lại tỉ lệ nghịch với việc viết? Cái việc có một người đàn ông ở bên cạnh làm mình cười nhiều hơn âu yếm nhiều hơn bằng lòng với cuộc sống hơn cũng lại tỉ lệ nghịch với việc viết. Cách nào đó, sự một mình mang sức mạnh ghê gớm. Khi tình yêu thiếu thốn là lúc các cơ mấu cảm xúc khác vươn ra gào thét đòi hỏi được nhận định, được chỉ mặt đặt tên và bôi đậm bằng những vệt màu rực rỡ. Ngay cả trong đêm. Khi mọi thứ đã lặn mất và những ồn ào ve vãn của buổi tối vừa kết thúc, khi mình cởi đồ tắt đèn đốt nến bật nhạc ngồi co chân bên cửa sổ như mình vẫn làm bất cứ khi nào một mình từ 7, 8 năm nay, khi sắc thật thà chỉ còn là tiếng nhạc rạch ngang dọc thì những vệt màu rực rỡ của lẫn lộn vẫn quất vun vút trong từng milimét cảm xúc trong suốt.

Mà mình thì vẫn muốn viết, vẫn muốn già, muốn giàu, muốn giỏi, và muốn yêu.

P.S: Lần trước mình nói mình có đệ đơn vài ba chỗ xin việc ở nhà quê chỗ mình mà không được nhận vì over-qualified, có vài bạn cười cợt tỏ ý hòai nghi giờ mình báo tin cho các bạn là mình phi đơn lên London một phát bụp bụp 2 cuộc phỏng vấn xong xuôi mình có việc khai luôn là làm cho WPP, agency nào thì xin phép không nói. Bây giờ mình rung đùi đợi ngày đầu năm mới đi làm còn các bạn cứ tiếp tục tự thủ dâm tinh thần cho sung sướng. Ngả mũ chào các bạn.

Thứ bảy và rạp cinema cũ rích

20 Nov

Nhà hết sữa, tôi pha cốc trà cuối cùng chỉ có trà không và một thìa đường. Hết cả mật ong. Cốc trà đen đặc không vơi nổi một nửa trước khi tôi cởi bỏ quần áo trèo lên giường trùm chăn và viết những dòng nhăng nhít.

Nước Anh già nua mệt mỏi với khủng hoảng kinh tế và tỉ lệ thất nghiệp chót vót. Tôi len chân vào hùng hổ mang gươm xông xáo ngang dọc rồi chợt nhận ra mình đang đánh trận chốn không người. Bất chấp những lá thư nhiệt huyết và bản lý lịch dày đặc thành tích, tôi chưa nhận được một thông tin tích cực nào. Over-qualified là từ người ta dùng. Tóm lại là người ta sợ tôi giỏi quá mà chạy sang chỗ khác không thèm ngoái cổ lại. Vậy là tôi tiếp tục nằm nhà pha trà nhấm nháp bánh quy nằm trần truồng trong chăn vẽ vời viết lách những thứ vô bổ (trong lúc si nghĩ xem có nên xóa bớt thành tích hay hạ cấp bậc trong CV đi không).

Thứ bảy, tôi mặc chiếc váy dài kẻ xám, áo phông xám, áo len đen, quấn khăn len chóe lóe to tổ bố nắm tay chàng đi xuống trung tâm. Chao ôi là người! Cơ man là người! Sau những hồi lên xuống của cảm xúc và cơ chân đồng thời né người như né đạn, tôi và chàng chui vào rạp chiếu bóng ngồi.

Rạp chán.
Phim rất chán.

Cứ tưởng chỉ có rạp Khăn Quàng Đỏ ở nhà mới còn cái màn hình nhằng nhịt những vệt đen hình thù khó gọi tên bởi sự ố vàng và cũ kỹ, hóa ra còn cái thứ hai. Thị trấn to nhất hạt. Có mỗi cái rạp. Chi cbn chít những nhì nhằng. Thế mà cũng 7 bảng một vé. Ơ, Tsb! Tranh thủ khuyên luôn một lời khuyên vô bổ là đừng ai đi xem Immortals vô cùng nhạt nhẽo và cốt truyện thì tính rôi tức rối tinh.

Quay lại chuyện viết lách vô bổ, ngòai cái post này là một ví dụ điển hình thì trong quyển sổ bìa tím của tôi cũng nguệch ngoạc những chữ và hình vẽ vô nghĩa của những lần nằm trong chăn trằn trọc. Tôi có ý thử cầm quyển sổ và cây bút đi ra đâu đó tử tế ngồi xem mình có viết vẽ được những thứ tử tế hay không, nhưng rốt cục thì ý định đẹp đẽ đó vẫn chưa thực hiện được bởi trời cứ xám mãi thôi và chăn thì cứ ấm êm muôn đời.

Thôi đành post cả những thứ vô bổ vậy biết đâu sau này đọc tự nhiên lại thấy có ý nghĩa thì bỏ mẹ.

Smells like Adventure

12 Oct

I’m obsessed with smells. No news. Everybody knows that. And because I’m obsessed with smells, I can’t stop talking about it like it was some spanking news. That’s why it’s called obsession, na?

Just 10 minutes ago, I was sitting in the garden crushing a fresh bay leaf and kept sniffing it again and again. Quote from Jake: “all right, stop doing that. you might as well stand up and run around the tree”. I swear, I did consider his sarcastic suggestion. But then the sun set and the chill creeped in the air and I decided to go to our room and write a blog.

Not about bay leaves. Thank God!.

About the smell of adventure.

I get bored if I stay in one place for too long. I do. I’m constantly on the moves. Sometimes, my move is just as lame as going to the next town for a day. Other times, I grow gigantic balls and go off for a mission either on a bike or on the most dangerous local bus you can find to be in the middle of no-where, with no information or research whatsoever. It’s the thrill of not knowing what’s ahead that gives me immense excitement. I moved to England in that exact thrill.

Ok, admit, it was hard. It can hardly get more predictable than England. It’s England, for god sake: the rain, the grey sky, more rain, the systematic way of things, more bloody rain, the boring way of things, and moooore rain god damn it, the oh-thought-i-was-smart-with-my-dry-humour-no-you’re-just-being-rude-you-dumb-ass way of things, etc. etc..

But I tried. Everytime people asked me if I was ready, I was like “errmm… yaah”. That basically meant “no, but why would I tell you that”.  Fact is, I was slowly bringing myself into that thrill of having no expectation by not thinking about it. I just sort of let it happen. I did not plan anything. I did not do tons of research. Ok, I did google where to do salsa in freaking Cornwall (that was it, I swear!). I wasn’t even bothered looking for jobs. Hell, I wasn’t even bothered thinking about jobs. Whatever was waiting for me around the corner of my life, I did not give a crap about it.

So when I finally had a teary goodbye to my family at the airport, went through the security check and walked toward the boarding gate, reality all of the sudden poped up. “I have no idea what’s next”. All in my head was ridiculous fun time I had before I left and nothing about England. I was blank and confused. But then I took one step into the air-bridge, and I smelled it.

The smell of adventure.

I don’t know what it was. Plastic smell of the bridge plus clean fabric from passengers’ clothes and luggage plus purified air through the vent and abit of disinfectant spray may be? God I hope it’s not just disinfectant spray. My smell of adventure will then be so pathetic. But that exact smell when you step in an air bridge was what sparked the flame of desire for extravagant missions in me. And that flame exploded into a gigantic fire when I stepped in the plane and the flight-attendent with two and a half tons of make-ups on her face smiled at me then said “Welcome aboard!”

Holy crap!!!!!

I couldn’t help a massive beam on my face.

Here it comes.

Another adventure.

This one with an open ending.

I didn’t care I was moving to England (this time for muuuch longer than the last and to make it more appealing, I was going to live in Cornwall. Not even Bath. Cornwall! Exactly! Seven freaking hour on the train to go to London if I ever want to catch Red Hot Chili Peppers at the O2 Theatre). I didn’t care if I was moving anywhere else.  Who cares about destination. A move, an unknown ending, that was just more than enough.

I generally don’t like the sound of “settling down”. It sounds old. It sounds … finished. I have one place I call home, knowing that I can always come back and that, gives me the freedom to fly.

So here I am, spreading my wings flying high. (Although, don’t think I’ve ever landed since I was born.)

I might touch the sun and get burnt to shit. But hey, at least I’ll make a fireball in the sky intead of a pile of rotten dirt on the ground. That wouldn’t smell nice. At all.

A 2nd Blog

21 Sep

Quên mất không kể là mới có thêm một blog nữa, nhảm hơn, ít tư thù cá nhân hơn, sướng mắt hơn vì ít chữ và nhiều hình hơn.

Mời cả nhà ạ

http://dancingpeople.wordpress.com/

xx

Who says the world we’re living in really exists?

11 Sep

I’ve recently taken into liking the word “reverie”. Beyond its beautiful meaning, the more I say it, the more I love the way “rie” come out slowly and linger so close to your front teeth before hanging like a frail puff of cloud in cold air. I guess that’s what reverie is – a frail puff of cloud in cold air.

Transparent.

Light.

Yet, undissovable.

Sounds like life itself?

Friends from your Past Life

30 Aug

I was looking at the “people you may know” list that facebook gave me (in case you’re wondering, no, I did not find anyone I know) and before I clicked away, I saw this “find friends from different parts of your life” texts. But of course, at 5am in the morning, my weary eyes and random mind combined have made my brain translated it into “find friends from a different/past life”. For a second, I thought: “Wicked!”. But as lame-ly spiritual as I am, I’m still normal enough to know facebook developers are not that insane yet. On a side note, I wish they were.

Nevertheless, my mistake still got me thinking how it would be to find somebody you know from a different or/and your past life. Or/And because it depends on what you would choose. I define a different life is your life in a different universe. To believe in this, you’d have to believe in metaverse theory. Past life, however, is only acceptable if you believe in Samsara. So you can be either a science head or a spiritual soul … or you can be both, I guess. For the sake of the randomness of this post, being written at early hour in the morning, after an all-nighter and an unnecessary full breakfast, let’s just assume that different life and past life are both exist. How would it be to meet somebody you know from those lives?

I’ve always believed that we are all connected to each other somehow, the same way we’re connected to the earth, the trees, the rocks, the sun, the universe. We share the same Big Soul. We’re made from the same materials. The whole universe is made from the same materials. The whole universe came from one cauldron. We.Were all born from the stars. But of course, the connection is stronger and more recognisable with certain people because we happen to cross each other’s life, get to know each other, understand each other, and even fall in love with each other. Would a personal connection be strong enough to alert us even after we’ve crossed the border between universes, or we’ve been reborn? My guess is it would.

Go ahead, call me crazy. I told a friend today about the strange feeling when you meet someone,  think nothing of that person more than any others you’ve met along your life; and one day you randomly dream about being really close with that person and yes it can happen because it’s a freaking dream, then you wake up and completely forget about your dream, then you happen to meet that someone again and your heart jumps and air disappears from your lungs and you ask yourself why does it feel like I’m in love while I know I am actually not, then you figure out you must have fallen in love with this person in one of your dreams. Sounds strange? Well, it happens. The weird thing is that heart-jump and air-out-of-lung feeling doesn’t last. Because it’s not the result of anything real. It bases on your wonderful dream world. It’s an echo of mystical whispers that you hear when you’re sleeping. My idea: it would be exactly the same when you meet a friend from your past/different life. You will have that strangely strong emotion that you have no idea where the hell it comes from. It is there, in your emotional reaction and physical response, but it doesn’t make any sense because your memory simply can’t recall the connection you have with that person.

So what’s next? Nothing’s next. Because like I said this is a completely and utterly random post that serves no purpose whatsoever. I’m sorry if you expected something profound or philosophical by the end of this post. All I can say is past or different, that somebody has nothing to do with us in this life. Whatever emotion they bring, it belongs to another world.  What really matters is what emotion they can bring to us now, this time, in this world. Because at the end, we only have this one life to remember, to hate and to love. All the others, if they exist, do not belong to us of who we are today.

So, there you go. My babbling about absolute non-sense stuff has started with crooked vision and ended with who-gives-a-crap.

Have a nice day!.

This day last year, and the year before that…

19 Aug

Facebook, you smart-ass! You do know how to make people’s day alitte bit more meaningful than digesting mostly crap on your news feed.

And on that beautiful day in 2009, I wrote this post.

It’s amazing how so many things have changed, but I know he will still be the one who’d tell me with all the love in his heart: “… how about I make you a nice scented bath”.

Thank you, for loving me.

 

 

 

Never Seem To Go…

18 Aug

I have lying around in bed for the last two hours. Two hours ago, I texted him, told him I’d try to get an early nite. It’s 2am now and I’m still wide awake. I’ve done all that I can: I listened to Norah Jones; I wrapped myself in the newly washed blanket and breathed in the fresh linen smell that I’ve always loved; I counted the tiny light pink flowers printed on the new bed cover that the landlord put on for me while I was away; I sat in half-lotus position, ran my fingers through the ancient “impermanence” script carved on the inside of my ankle like a casual ritual before going into mediation, I watched my breath going in and out, I even saw the energy flow running like mad inside me, I managed to slow them down… then I gave up.

Something is awake. It’s not me. It is something instinctive and basic and so ancient that has been surviving through millions of years of evolution, existing before my own existence and will forever be there after the Armageddon of the whole universe. No, I can’t see it, let alone calling its name. I can feel it though: rough and untamed like a wild wind from the west in the middle of a still summer noon, when even the sun itself is not moving. I surrendered.

It is there.

I opened my eyes, touched the “impermanence” script again and exhaled. I sat in the dark, watched it crawl all over me, get in between my very cells, cover my fingers and hold them tight with a loving force, and finally melt into my skin and bones. Now that I carry it within every breath I take, it suddenly becomes warm and gentle. Its edges are still sharp enough to leave a few deep cuts where it goes, but the pain is almost enjoyable. I am a few kilos heavier. I’m now held to earth with a strange and powerful ancient force the way a very light balloon is held to the ground with a rough rock tied to its string.

I unplugged my laptop, put it next to me on the bed and turned on Joni Mitchell. I like doing that sometimes: having the music right next to me instead of having it filled up the space with a quality stereo system. Then the music is broken. Then the music is real. Then the music is personal.

She is speaking to me, pulling all the strings that connect to sadness in my soul and body. She covers them with sparkling blue dust. Her vulnerability shakes me.

I want to put a soft kiss on the corner of her lips, where time and love have drawn a downward line.

I want somebody to put a soft kiss on the corner of my lips, where vulnerability has made it curve into a half-smile.

I awoke today and found the frost perched on the town
It hovered in a frozen sky, then it gobbled summer down
When the sun turns traitor cold
And shivering trees are standing in a naked row
I get the urge for going but I never seem to go

(Urge for Going – Joni Mitchell)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 26 other followers