17 Feb.
“Tôi là một kẻ giàu có và hợm hĩnh! Rõ rành rành là như vậy.
Cách đây hơn năm, với cục đau trên đầu và một cái kim băng rỉ trong tim, tôi nằm khóc, miệng đớp đớp không khí như cá mắc cạn. Một đứa con trai trẻ măng ngồi trầm ngâm nhìn tôi như ông cụ non: “Cô cho phép em hỏi, em không thể nào biết được thật ra cô là người phụ nữ yếu đuối đáng thương và đáng được nâng niu bồng bế, hay cô là người đàn bà hạnh phúc một cách cực đoan? Em nên an ủi cô, dỗ cô nín, hay nâng ly vang này lên và chúc mừng cô?” Tôi lừ mắt nhìn thằng nhỏ, nói xen trong tiếng nấc “Bộ em mới biết tôi thôi đó hả? Cô đang hạnh phúc, ngu ơi là ngu!”
Một ngày trước, trong một talkshow ngay sau lễ thánh Valentine, lão Lê Hoàng răn rúm và cay nghiệt nheo đôi mắt như hai hạt mè đen trên một cái mâm gỗ sứt sẹo: “Có thật là em là người hạnh phúc? Có gì làm chứng? Tôi muốn sờ, tôi muốn xắn thử thành cục vuông vuông, vo viên tròn tròn cái thứ hạnh phúc ấy. Đừng nói chuyện vu vơ khuếch láo, đưa cục hạnh phúc đây tôi xem nó ra sao cái nào?”
Tôi yếu ớt xoay xoay một cái vòng nhỏ xíu bằng kim loại giữa các ngón tay, không đủ để một con gián chơi trò lắc vòng, hay để làm bánh xe đạp cho một con chuột nhắt tập đi. Tôi chỉ biết nhìn vào gã đàn ông lanh lợi với khuôn mặt nhăn nhúm như cái nấm mèo khô, nhún vai bất lực với một nụ cười vẫn ngoạc ra, kéo từ mang tai bên này đến mang tai bên kia.
…
Tôi có con bạn lạc tận thành phố điện thoại đỏ đồng hồ to, con bạn vào một buổi sáng cách đây đúng năm, đặt trước cửa nhà tôi một quả địa cầu bằng đất sét, ở trên có cây dừa bảy màu, một bông hoa méo và một con chim mỏ giống củ cà-rốt. Con bạn tóc có mùi sen sau mưa, tai treo một chùm hạt nhựa và mấy mảnh gỗ lốc cốc lòe loẹt như một mụ thầy mo và những móng tay bị gặm cụt nham nhở.
Tôi chẳng còn nhớ đâu là lần cuối hai đứa gặp nhau…
Buổi sáng nó ra phi trường, tôi hẵng còn ngủ nướng.
Chỉ là thi thoảng tôi nhận ra mình đang thao thao bất tuyệt chuyện tôi với nó với những người chẳng biết nó là con bỏ mẹ nào.
Chỉ là đột nhiên thèm nhìn thấy trước mắt mình một lần nữa mớ hạt nhựa vòng đồng tòn teng lủng lẳng.
Ngày tôi mất nó, tôi chẳng thật sự muốn đến gặp nó để uống tách trà chia tay.
Tôi về tập giã vừng, bỏ đầy vào một cái hũ nút lại thật chặt, như một cách trừng phạt nó. Nếu để tôi chờ quá lâu, ngày trở về, nó sẽ phải ăn một hũ muối vừng hôi dầu.
Ngày tôi cưới, chắc ả cũng chẳng có quanh đấy để trác táng cạn cùng một đêm cuối với tôi.
Nhưng tôi có một hũ muối vừng để đó không cho ai ăn.
Và tôi thấy mình thật là phong lưu đủ đầy…
Chỉ cho đến khi tôi thầm ước rằng ả đang ở ngay đây, là đứa đầu tiên tôi kéo tóc rú rít báo tin, để tổ chức cả một pajama party cho tôi đêm cuối và biết đâu sẽ uống bét nhè như 2 con bợm…cho đến tận khi đó, tôi mới chịu nhận ra rằng ả đã đi, dễ đến dăm ba năm mới về.
Đêm nay, vẩn vơ nghe The Girl From Yesterday, đốt một điếu cho riêng mình thôi, tôi long trọng lấy hết can đảm thò đầu vào trang viết của nó, từ nơi sương cũng mù như khói“
