Hôm qua cả mình và chồng đều không ngủ, hai đứa cứ lờ dờ làm những việc gì ấy, lúc ngẩng lên thì đã nửa đêm về sáng; thế là thôi. Thực ra thì cũng tại trời mưa. Hail to the glory rain of Saigon. Nửa đêm mà trời mưa sầm sập, mưa nặng chìm cả không khí – vừa dịu, mà vừa trĩu ra. Rồi lại sấm, rồi cứ mưa. Tự nhiên mình nghĩ đến Bear đang ở nhà mới, lạ như thế, lại đang buồn như thế, lại mưa to thế, không biết có ngủ được không. Thế là mình bắt đầu nước mắt dài ngắn. Sau khi viết vội cho Bear một cái note vừa viết vừa khóc rưng rức như con dở hơi và tâm trạng cũng không đỡ đi được tí nào, mình lần thần đi ra chỗ chồng đang ngồi.
Chồng đang rung đùi ngắm mưa thấy vợ lũn cũn đi ra mắt mũi lòng thòng thì hốt hoảng tưởng bị làm sao vội vàng ôm lấy hỏi “Làm sao con khóc?”, nhầm, hỏi “làm sao em khóc?”. Mình vừa nấc vừa kể lể sự tình. Thế là chồng đặt mình lên đùi, vừa xoa lưng vừa tỉ tê em đừng lo nghĩ anh thương Bear ở nhà mới vừa rộng này, vừa có sân này, lại có cả công viên ngay trước nhà này, xong nhà có đông người lúc nào cũng có người chơi với Bear này, xung quanh kiểu gì cũng có bạn chó khác này, Bear đã trải qua bao nhiêu chuyện lên xuống rồi bây giờ thì cuối cùng cũng tìm được nơi chốn tốt, chỉ mất vài ngày thôi là Bear sẽ quen sẽ lại vui ngay này, rồi mấy năm sau mình về Bear sẽ thành một bà già đẹp lão này rồi mình lại đến thăm Bear nhỉ. Mình nghe bùi tai liền thôi khóc và tiếp tục ra định chat với cái Minh mà nó offline mất.
Thế rồi 6h sáng, trời mát lạnh và không khí trong suốt, hai vợ chồng dắt nhau xuống nhà ăn bánh cuốn. Lần đầu tiên mình xuống đường sớm thế từ hồi chuyển về đây, nên mình vừa hớn hở vừa hoa mắt với các thể loại quà vặt bán ngay trước cổng. Mình mua nào dứa nào đu đủ nào ngô nào khoai. Bây giờ là 12:15am tức là đã qua ngày hôm sau và đương nhiên mình vẫn chưa ăn hết. Ngô thì chồng ăn rồi dứa với đu đủ mỗi thứ mình ăn một miếng còn hai củ khoai vẫn treo lủng lẳng trên tường mình còn chưa lấy ra khỏi túi. Tự nhiên mình nghĩ đến chuyện mình nuôi các con vật cũng chả khác gì chuyện mình mua khoai.
Bear không phải là em chó duy nhất của mình. Lịch sử nhà mình có rất nhiều các em chó khác nhau và mèo và cá và khỉ và các thể loại không tên tuổi tỉ như con ếch nhỏ chồng vồ được ngòai cửa nhà liền cho nó vào hộp định nuôi (?) và còn rái cá nữa. Thế rồi cũng bốn phương tám hướng mỗi đứa một nơi. Đứa thì ốm mà chết đứa thì trả về cho bú tí mẹ vì thấy cứ thui thủi tội nghiệp quá đứa thì được tìm nhà mới nhiều bạn nhiều bè nhiều cây nhiều cối đứa thì về rescue centre để hy vọng có ngày được tự do với thiên nhiên. Không có con vật gì trong nhà thấy nó cứ không thành một gia đình, có nhiều quá mình cũng chẳng thấy làm sao càng đông càng vui. Có điều mình cứ một năm chuyển nhà một lần, ở SG 5 năm thì cái nhà này là nhà thứ 6, chưa kể là không phải nhà nào cũng phù hợp để có vật nuôi. Nhưng mình với chồng cứ cố. Khổ mấy cũng cố. Có thời gian hai vợ chồng hai con chó ở trong cái phòng ngủ bé tẹo, rồi thêm 2 con rái cá non cả ngày cứ choe chóe. Thế là lịch trình bao gồm sáng dậy mắt nhắm mắt mở một đứa cho chó ăn rồi dắt các em ra ngòai đi một vòng cho rảo cẳng còn một đứa pha sữa cho vào bình rồi cho rái cá bú. Cho ăn xong lại phải dọn dẹp nhà cho chúng nó bọn rái cá con hôi không thể chịu được lại còn ị đái lung tung. Rồi ba chân bốn cẳng đi làm trưa lại xồng xộc về đút cho 2 con choe chóe ăn, chơi với 2 đứa bốn chân một tí lại chạy đi. Chiều về cũng y xịt như thế, còn thêm màn kê chậu nước to tướng ra giữa nhà cho bọn rái cá tập bơi. Lúc chúng nó ngủ yên thì hai vợ chồng cũng đờ đẫn.
Mình trước giờ luôn nghĩ rằng mình giúp được con gì thì nên giúp. Thế là chó ốm cũng xách về, đến bao nhiêu là chó ốm cũng xách về, khỉ cũng xách về, con gì cũng ôm về. Hai con rái cá bạn chồng muốn cứu mà đắt quá không mua được còn dừng xe ở đầu đường để thằng em mình đi bộ lại xin xỏ mặc cả bảo em là sinh viên nghèo bán cho em đi. Cứ có con gì về nhà là y như rằng như có con mọn, lại mua giường mua nhà mua đồ chơi mua đồ ăn chưa kể ngồi ôm google mấy ngày trời xem chăm chúng nó ra làm sao. Bây giờ khi xung quanh không còn một con gì và sau rất nhiều lần khóc hết nước mắt mỗi khi chia tay các em, mình nhìn khoai trên tường mà băn khoăn không biết có phải cứ cứu giúp được con gì thì cứu giúp có phải là ý tốt hay không.
Đành rằng các em về với mình được yêu thương chăm sóc hết mức có thể, nhưng nhà mình không có, sân vườn mình không có, tiền mình ít, hai vợ chồng lại nay đây mai đó không yên đít ở chỗ nào được. Các em sau khi được chăm bẵm phổng phao dạy dỗ tử tế sẽ được tìm nhà tốt hơn và phù hợp hơn để có cuộc sống tốt đẹp hơn. Em khỉ có nguyên một cái vườn thay vì phải đu trên tay lái xe máy, sáng sáng chạy ra tắm rồi vào nằm vắt chân chữ ngũ chờ được đem bình sữa ra cho bú. Hai em rái cá về với Wildlife At Risk ở Củ Chi chờ ngày đủ lông đủ cánh sẽ được thả tự do thay vì bị cho vào một nồi thú rừng nào đó. Em Bear cũng từng được cho về một nhà có nguyên một cái bếp và người làm riêng dành cho chó nhưng rồi ở đó lại chẳng ai yêu thương nói chuyện vuốt ve em từng ngày thế là mình lấy em về và bây giờ thì em đã thực sự tìm được một mái nhà thật tốt. Một cơ số các em chó không chống nổi bệnh tật nhưng cho đến giây phút cuối cùng các em luôn biết rằng các em được yêu và chăm sóc. Đành rằng là thế, nhưng mình đôi khi quên mất rằng khi cho các em đi, không chỉ mình buồn mà các em cũng rất buồn. Các em đã gắn bó với hai vợ chồng, đã yêu mình hết mức có thể, liệu các em có cảm thấy bị bỏ rơi khi mình không còn ở cạnh nữa? Bị chuyển đi chuyển lại như thế, tình yêu bị giằng xé như thế, liệu có thực sự là có một cuộc sống tốt hơn?
Mình vì tham mà mua khoai về rồi chẳng ăn, không mua thì có phải là người khác đã được thưởng thức rồi không. Mình bắt đầu nghi ngờ rằng mình ôm các em về chỉ vì lòng tham. Tham yêu, tham được yêu, tham cảm thấy mình đã làm được gì đó. Vào lúc 12:33am ngày 16 tháng 5 tức là ngay bây giờ ngồi nghĩ lại, mình thấy chắc gì mình đã làm được gì tốt đẹp, chắc gì mình đã thật sự mang lại hạnh phúc cho các em? Nếu như mình chỉ có một con chó thôi, dù nghèo dù khổ dù thế nào mình cũng không cho em đi nhưng mình lúc nào cũng yêu em và ở bên em, thì liệu rằng một hạnh phúc trọn vẹn ấy có hơn cả chục cái hạnh phúc nửa vời mà mình đã làm?
Thế, mình ơi, hóa ra mình cũng chả phải người tốt gì đâu.
