Archive | Emotion Talks RSS feed for this section

Những dải nắng ảo ảnh

15 Feb

Nàng là người đàn bà đích thực, đàn bà từ cái lỗ chân lông đến cặp mắt sắc đến đôi môi phụng phịu và cách cầm điếu thuốc vênh váo.

Tôi là người đàn bà lơ đãng, lơ đãng từ hơi thở đến những móng tay cụt ngủn đến mái tóc rối bời và cách cầm điếu thuốc buông thả.

Chúng tôi quen nhau một thời gian ngắn, gặp nhau vài lần, chia nhau những câu chuyện từ tận đáy lòng khóc khóc cười cười hút thuốc rạc cả phổi và ngồi ngắm Sài Gòn mưa bất cứ lúc nào có thể. Tôi nghĩ mình yêu nàng, thứ tình yêu nào đó chỉ có thể vẽ lên bằng những vệt nắng chiếu xiên xiên qua khung cửa sổ nhỏ nhắn mỗi buổi chiều tôi đến nhà nàng ôm con chó bé xíu lăn ra ngủ còn nàng gõ lách cách những bài viết đầy tóa màu đỏ của đam mê và những móng tay luôn sơn cẩn thận.

Rồi tôi xa nàng. Sau vài tháng gặm nhấm sự vu vơ, dấm dứt tình yêu và cằn nhằn về những quặn thiếu thốn của bụng dưới, tôi lơ đễnh xách túi đi và nàng thờ ơ tạm biệt. Sự lơ đễnh của cả 2 đứa cộng với bận rộn của những cuộc tình với lũ đàn ông nhiều lông và ít lông làm cho việc tôi đi trở nên nhẹ như tơ. Dường như cả tôi và nàng đều quên bẵng mất việc không gặp nhau cũng đồng nghĩa với công cuộc chia nhau thả nỗi buồn không tên tuổi vào cốc trà và những điếu thuốc hút dở sẽ chấm dứt.

Hai tháng, nửa năm, vài năm, một thập kỷ. Tôi mất khái niệm về thời gian. Tôi không nhớ nàng. Nàng cũng chẳng có thời gian mà nhớ tôi. Đôi khi nào đó chúng tôi nhắn nhủ cho nhau vài câu bâng quơ trên mạng xã hội nơi mỗi đứa đều có vài trăm người bạn. Đôi khi London cuối tuần trở nắng, tôi chống cằm nhìn ra cửa sổ và thoáng nghĩ đến nàng. Chỉ thoáng nghĩ thôi, rồi lại thôi. Tôi nào có biết gì về nàng, hay ít nhất không biết những điều cân đo đong đếm được, chỉ biết để đủ yêu mỗi khi nắng cháy chiều, hay khi đêm xuống và Sài Gòn đột nhiên sực mùi son phấn. Nàng có hỏi địa chỉ để gửi cho tôi thứ gì đó và tôi vẫn chưa trả lời. Tôi không cho rằng việc gửi quà quan trọng. Tôi biết nàng cũng chẳng cho rằng nó quan trọng. Có gửi hay không, tôi biết món quà sẽ vẫn ở đấy, và nếu nàng nghĩ rằng nó dành cho tôi thì dù trong tay nàng hay trong tay tôi cũng thế cả thôi, nàng vẫn biết là nó dành cho tôi. Và thế là đủ.

Sự kết nối của hai mặt đối lập của đàn bà giữa tôi với nàng, gắn kết bằng tình yêu dại dột cho cả thế giới và những thứ trong suốt tưởng như không còn tồn tại. Giống như một dải nắng chiều muộn, không thể cầm được, cũng không dắt nó theo mình được, chỉ có thể lăn vào nhắm mắt lại mà tận hưởng sự ấm nóng, để  nó chiếu lên mi mắt, lên đùi trần, và ở góc nào cũng sáng lấp lánh. Dải nắng ấy cứ việc nằm ở nhà nàng nơi con chó nhỏ loăng quoăng trèo lên lòng mỗi khi tôi bước chân vào, nhưng ánh sáng của nó tôi luôn nhìn thấy.

Nàng cứ tiếp tục đốt những điếu thuốc vu vơ mỗi khi buồn. Một ngày nào đó, tôi sẽ lại lơ đễnh đốt thuốc cùng nàng qua cốc trà không còn tỏa khói.

Khai bút

22 Jan

Rất nhiều năm xa nhà, chưa có năm nào lại nhớ Tết nhiều đến như thế. Có thể vì nhà năm nay nhiều chuyện buồn, nên muốn về ở cạnh bố mẹ để được ôm lưng bố, nắm tay mẹ. Cũng có thể vì tôi đã già đi.

Giờ này ở nhà mọi người say ngủ, để sáng mùng một tỉnh giấc mở bánh chưng ra rán, ríu rít chè mứt, ríu rít mừng tuổi, làm mâm cơm thắp hương cho bà. Ngay cả khi đã học xong đại học, tôi luôn tự hào vì mình còn có đủ 4 ông bà. 29 tuổi, đã biết ba lần mất mát. Thôi thì cũng là cuộc đời. Tre già măng lại mọc.

Giờ này ở đây tôi nằm úp bụng trên giường, chat với cái chồng và cái Minh. Ngòai ra. Hoàn toàn một mình.

Ngày cuối năm, London nắng rực rỡ. Tôi đi chùa, lần đầu tiên trong đời đi chùa dịp lễ Tết mà không có mẹ. Tôi cầu cho buồn vui năm cũ đi hết, cầu cho không còn vương vấn bởi mọi sự đều vô thường, cầu cho thương yêu không còn nặng nhọc, cầu cho lơ đãng không còn vô tâm, cầu cho linh hồn bà được siêu thoát.

Cận kề năm mới, bạn bè chúc tụng trên facebook. Tôi tìm ảnh hoa đào, chúc một năm mới rực rỡ rồi up lên, trong lúc uống ly Rose còn sót lại. Cận kề năm mới, những câu chat trên whatsapp nhắc lại vấn vương năm cũ, nhắc lại một loạt những ưu tư và băn khoăn, đâu đó vương vấn cả giận dỗi và cười cợt. Thở dài rồi xóa. Câu mantra hôm nay bốc ở chùa nói: “A moment of compassion diminishes endless bad karma”. Ai biết là tội lỗi, ai biết là thực hư, ai biết là tình, ai biết là không. Qua rồi là hết.

Năm cũ bước một bước vượt đại dương, cuộc sống tiếp tục xáo trộn. Đã trót nhận làm lữ khách nên miệng vẫn cười tươi và lòng vẫn ngân nga một chữ OM mà dịch chuyển. Mọi thứ vận động theo quy luật của riêng chúng, vần vũ rồi lần lượt vẫn cứ rơi vào tốt đẹp. Tôi biết sự hào phóng của vũ trụ, tôi biết sự tích cực của dòng chảy. Công việc đến tương đối dễ dàng, mở ra một loạt những cọ xát mới, và dọn đường cho rất nhiều sự tốt đẹp trong tương lai. Việc học của chồng cũng vậy, sự tập trung và cố gắng không bao giờ là kẻ đồng hành xấu.

Năm cũ nhận thêm một ấn tín mới, một chữ Flow xanh biếc để tự bảo mình biết bỏ qua và buông trôi.

Năm cũ mở lòng đón thêm vài người bạn, tràn thêm nắng Sài Gòn qua khung cửa của những chiều thờ ơ ngồi nhà bạn thủ thỉ về tình yêu và chỉ tình yêu.

Tình yêu và chỉ tình yêu…

Tôi thiếp ngủ. Tỉnh dậy nhận được tin nhắn của mẹ, của bạn-người luôn tự nhận là người yêu, và của em Vân. Đụng thấy chút hạnh phúc. Chào em, mùa xuân! Tôi hôn những mát lành và chờ đón những điều tốt đẹp.

Tôi sẽ yêu, sẽ cố gắng, sẽ buông rơi, sẽ flow, và sẽ tiếp tục yêu.

Để khi tất cả đã gạn lắng qua nhiệt thành và giận dữ, sẽ chỉ còn lại trong lành.

Tôi.

Ghi chép một ngày bình thường

2 Nov

Nỗi phiền muộn dần ngấm vào, thấm qua lớp da mỏng đang dần đổi sang màu trắng kem bởi ánh nâu rực rỡ của mặt trời đã tan mất trong gió. Khi nỗi phiền muộn ngấm đủ sâu, thì lồng ngực đột nhiên hụt một mảng trống không và hơi thở chợt trở nên khó khăn bởi mảng khí rỗng quá lớn.

Ngày hôm qua là một ngày không đặc biệt. Ngày hôm nay là một ngày không đặc biệt. Tất cả mọi ngày, đều chỉ là một ngày bình thường; trừ khi mặt trời soi sáng những khoảng âm u, còn lại đều chỉ là một ngày bình thường.

Trong ngày bình thường này, tôi dậy sớm hơn những ngày bình thường khác, đi bộ xuống siêu thị cách nhà ba ngã tư xin hộp rỗng về để chuẩn bị cho việc chuyển nhà trong ngày bình thường ngày mai. Rồi tôi phết sô-cô-la dẻo lên bánh mì, pha một cốc trà nóng, một thìa đường và một phần ba sữa tươi, bình thản ngồi bên cửa sổ rèm trắng và viết những dòng rất đỗi bình thường.

Tôi có một cuộc nói chuyện tưởng tượng với một người bình thường, trao đổi những cái nhìn sâu và thẳng thắn. Tôi cần một câu chuyện bình thường, như câu chuyện tôi không còn nhớ khi ngồi với cô bạn ở một bar vắng lặng của Sài Gòn vào những ngày tôi sắp đi. Tôi cần một cái nắm tay bình thường và một nụ cười bình thường. Những đam mê và ánh sắng trắng mờ của sương mù đem đến sự thăng hoa tột bậc của trái tim và bụng dưới, đồng thời cũng đem đến sự thiếu vắng bình thường của bàn tay và những nụ hôn xã giao trên má.

Âm u và ẩm ướt trở thành sự thật trống rỗng của những ngày bình thường như ngày hôm nay. Tôi biết nguyên nhân của khoảng hụt toang hoác trong ngực, tôi biết nguyên nhân của sự phiền muộn đang hòa tan, tôi biết nguyên nhân của những bình thường thiếu đột biến.

Ánh sáng

với những gam khác nhau của màu xám.

Và âm thanh sắc lạnh của điện thoại không người nhấc.

Điện thoại đã reo vài lần từ khi tôi đặt cốc trà xuống bàn và chống tay nhìn khung của sổ mờ hơi nước. Tôi không biết ai là người gọi, tôi cũng không biết ai là người cần gặp. Chắc chắn không phải tôi, vì tôi đã không liên lạc với ai từ một tháng nay, và bản thân tôi cũng chẳng biết số điện thọai bàn của căn nhà đang ở.

Điện thoại bàn đã trở thành thứ xa xỉ cả vài năm nay với sự thuận tiện của di động. Tất cả những căn nhà tôi ở đều không có điện thoại bàn. Tôi cũng không còn gọi về nhà bằng số bàn ở nhà. Và thế là tiếng chuông lạnh lẽo trong căn nhà trống vào một buổi sáng bình thường đột nhiên trở thành tiếng vang xa xăm vào dĩ vãng ngập tràn ánh sáng vàng cam.

Một cách nào đó, tôi ngấm ngầm hưởng thụ sự bình thường đáng ngán này trong lúc lớn tiếng xỉ vả nó. Bởi sự không màu của những phiền muộn khó gọi tên cho phép tôi dừng lại, ngắm nghía khoảng rỗng đang lan dần và tan biến vào không gian kéo dài hàng ngàn năm dài rộng. Chỉ khi ấy, tôi mới quên mất nhận dạng bản thân để trở thành một người bình thường đến không tồn tại vào một ngày bình thường tồn tại suốt chiều dài ánh sáng.

Another time

26 Sep

(for everything that was loved)

and i will see you

another time

and i will have you in my arms

another time

and i will cry and laugh

and i will kiss your tender air

and i promise, this time, i will

care

 

and i will love you

another time

and i will hate you

another time

and i will be broken-hearted

and i will be defeated

but i don’t

care

 

the roads i travel are long

when they take me home

i will finish this sad song

in the green soft light of an early morn’

 

 

 

Ở nhà

19 Sep

Hà Nội nóng điên lên được. Nóng đến mù cả cảm giác. Đâu đó ngòai sự lơ mơ của đầu óc và những nỗ lực bất thành để hít thở trong thành phố ngột ngạt, mình vẫn biết rằng Hà Nội đang độ đẹp. Đẹp lắm thì chưa, nhưng cũng bắt đầu đẹp rồi. Có điều đoạn hơi hơi đẹp này chỉ có thể thấy được khi có thời gian lang thang đi bộ trong gió trong nắng và tạm thời quên đi vụ mồ hôi chảy ròng ròng. Còn trong lúc đang bận bịu vun hết tình yêu vào trong một tuần cuối cùng trước khi đi xa, thì đẹp hay ko đẹp kể cũng chẳng hề gì mấy.

Tỉ như trong lúc ngồi sau xe thằng em phóng đến quán cafe lơ lửng hẹn hò cùng mấy người bạn, giữa những câu chuyện đứt đoạn, mình lơ mơ biết rằng trời đang nhiều gió và nắng thì tràn trề mặt trên cùng của lớp mây mỏng. Mình, còn đang mải nói chuyện với thằng em về những thứ vu vơ và trên hết là ngẫm nghĩ về chuyện ngày xưa nó bé như nắm cơm ngồi sau xe đạp của mình líu lo đi mẫu giáo về; bây giờ nó đã gần bảy chục cân to cao đẹp trai ham chơi game lười học và thỉnh thoảng vẫn hôi và đã đến lượt mình ngồi sau xe nó.

Nói chung là khó khăn. Lần nào về nhà mình cũng ngồi buôn được hàng tiếng đồng hồ với bố mẹ và cả nó nhưng cứ ở xa nhau thì dù gọi điện thường xuyên mấy cũng không thể nào có những câu chuyện vô thưởng vô phạt nhưng lại đầy tình cảm. Như chuyện bố ngồi kể cho mình nguyên một truyện ngắn của Puskin mặc dù mình cũng đã thuộc nằm lòng; rồi hai bố con gật gù nhớ lại trận chung kết C1 hoành tá tráng giữa MU với B.Munich là chuyện không thể xảy ra trên điện thoại. Hoặc như chuyện mình với thằng em mở máy tính ngồi xem tạo hình nhân vật Tây Du Ký bộ cũ bộ hơi cũ và bộ mới rồi vỗ đùi đen đét cười như điên với nhau tất nhiên càng không thể xảy ra trên điện thoại. Chỉ có mẹ là chịu khó buôn, vì nói chung buôn với mẹ quanh quẩn cũng là chuyện chê bai lũ đàn ông trong nhà rồi chuyện họ chuyện hàng chuyện sức khỏe cơm nước hôm nay ăn gì hôm nay ăn mì vân vân và vân vân. Có điều qua điện thoại mẹ không thể tự nhiên mang về cái áo cái quần mua cho mình rồi ra sức khen mình cũng gật gù khen và thực tình là trong lòng có dội lên sung sướng với hạnh phúc tuy rằng sau đó sẽ cuộn cho vào góc tủ. Nói chung là khó khăn.

Mình 30 tuổi (thực ra thì chưa nhưng mình cứ thích nói thế nghe cho nó nửa đời người) và bố mẹ đã quen với việc nói chuyện với mình như người lớn. Mình mỗi lần về nhà cũng thích nói chuyện như người lớn nhưng ngủ như trẻ con tức là ngủ dài mắt ra để mẹ đi chợ. Mình cũng thích quạt thằng em như một người lớn đích thực rồi nhận ra việc mình quạt nó thực ra cũng chả để làm gì vì nó cũng lớn rồi. Nhưng mà con trai, ở cái đất nước này, sống với bố mẹ, sướng từ bé, ba năm quét nhà một lần, ba tháng dọn phòng một lần, ba tuần nấu cơm một lần, ba ngày thay tất một lần, gắt gỏng với hai ông bà già sáu chục tuổi đầu; hai chục tuổi đầu tuy có tí khôn nhưng nói chung vẫn cứ nhiều chỗ dớ dẩn. Nó bảo với mình nó nghĩ lại chuyện hồi cấp 2 thấy nhiều chuyện bây giờ mới tiếc. Mình biết thừa 9 năm nữa khi nó bằng tuổi mình, nó sẽ nghĩ lại khoảng thời gian này mà thấy tiếc và ước rằng có nhiều chuyện nó làm khác đi. Nhưng mình chả nói với nó làm gì, vì tất nhiên là mình cũng đã từng 20 tuổi và mình biết là đứa 20 tuổi nào cũng cứ tưởng nó đã 30 tuổi như mình đây. Mình rất muốn mắng nó nhưng mình đồng thời cũng chả muốn mắng nó tí nào vì biết rằng nó dại vì trẻ chứ không phải vì ngu. Chỉ hy vọng là cái dại đó nó không để lại hậu quả lâu dài rồi đến lúc 30 tuổi ngồi viết được cái list dài bằng đường mòn Hồ Chí Minh về những việc mình ước mình chưa làm thì quá muộn em ạ. Vì lúc đấy, bố mẹ đã bảy chục tuổi rồi. Đời người, 60 năm đầu còn vui còn buồn, sau đó thì thường là buông xuôi rồi cái gì cũng lơ mơ vui vui thế buồn buồn thế chứ còn cũng chẳng còn hạnh phúc vì con cái nữa rồi nếu như trước đó đã buồn khổ quá nhiều cái đó hóa học nó gọi là bão hòa, có biết không?

Mình ước gì (đây, đoạn ước 30 tuổi đây) mình có nhiều thời gian với nó hơn vì chính ra mình với nó rất hợp nhau. Cái khoảng cách 9 tuổi nó dở dang đoạn nó còn ngây thơ cái gì cũng muốn đi theo chị còn mình thì đang niên thiếu nổi loạn không muốn bị làm phiền, nhưng qua giai đoạn đó thì đâu lại vào đấy. Có điều qua giai đoạn đó thì mình lại không ở cạnh nó. Mình biết nó sẽ bảo mình dở hơi khi mình thú nhận mình vẫn tự đổ lỗi cho mình vì nhiều việc đã xảy ra khi mình không ở gần nó; nhưng đại khái tình yêu nó thế, không thể không cảm thấy có lỗi được. Như hôm nay ngồi sau xe nó mình lại ngấm ngầm xót xa không biết bao giờ mới được thảnh thơi rủ nó đi cà-fê với mình tiếp.

(vừa viết đến đây nước mắt bắt đầu rơm rớm thì Hà Nội mưa sầm sập. Tsb!)

Hôm nay bố lôi vali ra đem đi sửa cho mình. Mẹ thấy mình hay mặc màu sắc chóe lóe thì hì hụi đi mua vải màu cam rồi đặt may cho mình cái váy, cả vải cả công mất gần 700 nghìn mà nhìn hơi bị giống váy mua ở chợ Bến Thành. Nó ngòai chuyện ngồi ôm máy tính chơi game với ngủ trương rốn và ngày đưa đón bạn gái 2 lần bất di bất dịch thì làm xe ôm đưa mình đi chỗ này chỗ khác. Mình cần đek gì nó làm xe ôm. Mình trèo lên Chaly-Davidson của mình nổ phành phạch đi cả Hà Nội được nhưng mình thích rủ nó đi cùng để được ngồi sau xe nó được ngẫm nghĩ thằng này dạo này to gớm rồi lại được ngấm ngầm xót xa giận, thương và yêu nó.

Nói chung là khó khăn.

Hình như ngày mai Hà Nội trở lạnh. Tuần sau bố đi công tác cả tuần đến thứ Bảy mới về ở nhà được 3 ngày rồi thứ Hai con gái lại đi xa. Mình ở đâu cũng sống được ở đâu cũng lững thững tự do tự tại ở đâu cũng yêu say đắm. Nhưng chỉ có ở nhà mình mới được làm trẻ con với bố mẹ và “chơi” với nó.

Hơn nữa, mẹ cứ bảo “không có con, nhà chẳng bao giờ vui như thế này”.

Những mảnh tuổi thơ – Trung Thu

12 Sep

Hình như là có dấu hiệu của tuổi già. Nói vậy không hẳn đã có nghĩa tiêu cực, cũng chẳng có gì tích cực. Đó đơn giản là một câu phát biểu chung chung và nói chung là dựa trên thực tế. Thực tế là đã ngẫm nghĩ về những ngày xa xưa và nhớ những thứ tủn mủn. Thực tế, là đang có rất nhiều nhớ nhung.

28 tuổi và vẫn hơi hơi mong ngóng Rằm Trung Thu mỗi khi tháng 8 về. Hơi hơi, vì đôi khi tôi cũng không biết mình trông ngóng cái gì. Mong là thế nhưng đúng ngày thì cũng chỉ cắt cái bánh uống ly rượu. Không đèn. Không trăng. Làm gì còn trăng. Ở thành phố giờ này trăng không sáng bằng cái đèn đường. Nhưng mà nghe thấy tiếng trống lân thì vẫn vui, vui nhất là gặp bọn trẻ con hò hét rước đèn đi thành hàng dài ngòai đường, đèn lồng điện lấp lóa.

Hà Nội, hơn 20 năm trước, không có cái gì lấp lóa.

Trong ký ức của tôi, Hàng Mã chỉ lung linh thứ ánh sáng vàng xen với bóng tối nhập nhòa của đêm và những bóng người lướt qua, giống như ánh sáng của một giấc mơ không thực. Đi Hàng Mã lúc nào cũng là điều bắt buộc mỗi khi Trung Thu tới. Đồ chơi thì đơn giản: đèn ông sao, đèn ông sư, trống bỏi, mâm hoa quả nặn bằng đất sét nung cứng rồi sơn màu lòe loẹt bằng sơn ta, thêm một lớp sơn bóng ở ngòai là lung linh, giỏ thiên nga quấn vài dây kim tuyến, thỏ bông màu vàng màu đỏ. Mâm cỗ thì có quả hồng, quả chuối, quả táo dại, quả bưởi. Nhà nào khéo tay bóc múi bưởi gắn với nhau làm thành hình con chó bông xù là trẻ con cả xóm ghé vào trầm trồ. Vậy là thành Tết. Đến thời thằng em tôi (tức là 9 năm sau) thì mới có thêm mặt nạ các nhân vật trong Tây Du Ký, gươm giáo v.v…

Trung Thu của Hà Nội ngày xưa cũng y hệt như Hà Nội, đằm thắm và đầy háo hức. Ngòai những hình ảnh lờ mờ về thứ ánh sáng không thực của chợ Hàng Mã,  thứ về Trung Thu tôi nhớ nhất là lời hứa của bố về một chiếc đèn kéo quân.

Nhà nghèo, bố vẫn hay thường tự làm đồ chơi cho tôi. Khi tôi hơn 4 tuổi, bố làm cả một bảng chữ cái bằng những mảnh bìa cứng để dạy tôi đánh vần và tập đọc. 5 tuổi, tôi đã đọc vanh vách tất cả các biểu ngữ khẩu hiệu chăng đầy trên phố phường Hà Nội. Đến Trung Thu, bố hứa sẽ làm cho tôi cây đèn kéo quân. Tôi chẳng biết đèn kéo quân nó như thế nào, chỉ nghe tả là đốt nến bên trong sẽ nhìn thấy quân tướng đi vòng vòng quanh đèn. Thôi, thế là cả một thế giới mộng mơ được vẽ ra. Tôi, ngoài việc ăn bưởi cật lực để thu gom thật nhiều hạt phơi khô, không làm gì khác ngòai chuyện đi ra đi vào mơ tưởng về cái đèn kéo quân kỳ diệu. Thế mà vì một lý do nào đó, hình như vì không tìm được giấy dó mà bố cuối cùng không làm được đèn. Đoạn mong ước thì tôi nhớ, đoạn thất vọng thì tôi không nhớ. Có lẽ tôi cũng không thất vọng lắm. Từ nhỏ tôi đã luôn là đứa trẻ ít đòi hỏi và chấp nhận việc có những thứ không thuộc về mình một cách dễ dàng. Nhưng có lẽ chính cái việc mong mỏi có được cây đèn ấy và chưa bao giờ thực sự sở hữu nó làm tôi luôn nhớ về nó mỗi khi Trung Thu về. Chưa bao giờ tôi nhắc bố làm cho tôi cây đèn, cũng như tôi chưa bao giờ đòi bố mẹ phải mua/làm/tìm cho mình một cái gì. Thế nhưng đứa trẻ trong tôi vẫn thầm mong có một ngày mình sẽ có cây đèn ấy.

Hơn 2 thập kỷ trôi qua, tôi tự coi mình đã đi gần hết nửa cuộc đời. Tôi thừa thành công và tài chính để mua cho mình các loại đèn kéo quân mà tôi muốn. Lần nào đi chơi chợ Trung Thu, tôi cũng đứng ngắm những cây đèn kéo quân long lanh. Nhưng tôi không muốn mua, tôi không có nhu cầu mua. Tôi muốn kéo dài cái ước mong của mình, muốn nuôi dưỡng đứa trẻ gom hạt bưởi và mơ về cây đèn kéo quân giữa lòng Hà Nội. Hơn nữa, cây đèn kéo quân tôi muốn là cây đèn vót bằng tre và lên giấy dó, là cây đèn trong ánh sáng vàng hiu hắt mà vẫn long lanh của Hà Nội, là cây đèn tôi ngồi chồm hổm xem bố làm, cây đèn của bố dành cho riêng tôi.

Bố đã hơn 60 tuổi, tóc trắng nhiều hơn tóc đen. Tôi vẫn không muốn nhắc bố làm cây đèn. Tôi muốn có một ngày, tôi sẽ mang tre, giấy dó, hồ dán và chỉ màu về để hai bố con cùng làm. Và hy vọng, đó là lúc một đứa trẻ khác sẽ được ngồi chồm hổm háo hức nhìn niềm hạnh phúc tràn đầy ấy. Đến lúc đó, tôi có thể cho phép đứa trẻ gom hạt bưởi và đầy mơ mộng trong mình lớn lên.

Những mảnh tuổi thơ – Phố

24 May

15/07/2003

Con phố gắn bó với tôi chỉ dài chừng 200m. Phố nằm ngay trung tâm HN , từ đó đi ra Nhà Hát Lớn hay Tràng Tiền chỉ vài bước chân ; nhưng nó lại có một vẻ riêng biệt khác hẳn những con phố xung quanh. Ngày nhỏ, một ngày 2 lần tôi phải đi về trên con phố ấy, vì thế mà tôi thuộc đến từng gốc cây, từng viên gạch trên đường.

Phố rất vắng, cái vắng vẻ dễ chịu và hoà nhã của đất Tràng An. Lúc nào nó cũng mang cái vẻ hiền từ bình yên như vậy. Có lẽ một phần vì cả phố chỉ có đúng 2,3 nhà quay mặt ra ngoài đường, còn lại là các khu tập thể và vài cái Đại Sứ Quán.Đoạn đầu của phố là mặt bên của cái khách sạn rất lớn , đối diện với một vườn hoa. Phiêu lưu luôn là niềm say mê của tất cả những thằng con trai nhỏ tuổi, tôi ko từ bỏ bất cứ một cơ hội nào để chui vào mọi ngóc ngách trên phố. Tôi đã vào tất cả các khu tập thể, leo lên mọi cầu thang, chui vào 2 con ngõ ngắn chủn , và thậm chí chui cả vào đồn gác của 2 chú công an trước cửa ĐSQ, chiếm lĩnh cái vườn hoa và lượn ra lượn vào ngó nghiêng các chị đầu bếp của khách sạn. Chiến tích như vậy đã là lẫy lừng lắm, bởi vì khi còn bé, ta luôn có cảm giác đứng trước cả một thử thách to đùng khi đặt bước chân non nớt vào những chỗ hoàn toàn không có người quen.

Một lần đi học về , tôi phát hiện ra có nước chảy ở ngay vỉa hè góc phố. Tò mò, tôi nạy cả một viên đá lát lên, và dòng nước mát lạnh phụt ướt hết một bên áo . Như Columbus khám phá ra châu Mỹ, tôi hò hét vang trời và tắm mình trong cái dòng nước mà tôi cho là mạch nước ngầm mới được mình khám phá kia. Sau đó một thời gian ngắn , người ta xây một vòi nước vào chỗ đó, và thay vì dòng nước tràn trề tự do thì ta phải mất công mắm môi mà vặn, vặn . Tôi thất vọng ghê gớm, bởi vì người ta đã dám trưng dụng cái khám phá của tôi mà chẳng hề hỏi han tôi lấy một lời, thậm chí chẳng cám ơn lấy một câu. Và tôi không thèm dùng cái vòi nước ấy nữa.
Một năm một lần, những người dân sống ở ngoài đê vào trong phố, dựng lều ở tạm để tránh cơn giận dữ của sông Hồng. Khi ấy, tôi đi học qua những bếp củi, qua những chậu quần áo, qua những tiếng la hét của bọn trẻ con và tiếng thở dài của người lớn. Còn quá nhỏ để có thể hiểu và thông cảm, tôi chỉ tò mò xen lẫn sợ hãi. Tôi thấy ở đó cuộc sống Digan mà tôi vẫn đọc được trong những trang sách ở nhà, và tôi mường tượng ra biết bao điều bí ẩn trong những túp lều tạm kia. Vì thế, tôi thường ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh qua ,nhưng lại vẫn cố ngoái cổ nhìn vào trong hy vọng thấy có gì đó khác lạ.

Bây giờ thì cái vòi nước không còn , người ta cũng chẳng cần phải vào phố tránh lũ nữa. Nhưng phố thì vẫn cứ yên bình như thế. Mỗi năm một lần, cây gạo giữa phố lại nở hoa.

Lần gần đây nhất về Hà Nội, tôi đi bộ trên phố, vẫn thấy 2 đồn công an có các chú đứng gác, vỉa hè đã vỡ thêm nhiều gạch, và hoa gạo rụng đầy trên vỉa hè. Ngày bé cái nhụy hoa hơi có ánh cầu vồng tim tím, chả hiểu đứa nào bảo có cô tiên sống trong đó, thế là bao giờ cũng chọn cái nụ nguyên vẹn nhất mang về nhà hy vọng cô tiên sẽ chui ra.

Trẻ con, đứa nào cũng tin vào cổ tích.

P.S: cái bài ở trên viết xưng là “thằng con trai” vì hồi đó đang giả danh cưa mấy em gái điệu đà dịu dàng trên ttvn. Bây giờ thì chúng nó đã lật tẩy mình và gọi mình là bạn Will hết rồi thay vì anh Will như ngày xưa nữa. Mặc dù không phải thằng con trai nhưng ngày bé Will của các bạn cũng vẫn cứ thích phiêu lưu :) . Bây giờ cũng ko khác xưa là mấy. 

Những mảnh tuổi thơ – Ông ngoại

23 May

02/07/03

Ông ngoại là người thân với tôi nhất . Nói là thân nhất nghe hơi láo, nhưng đúng là thân nhất. Hầu như ngày nhỏ tôi sống với ông trong một căn hộ nhỏ ở tầng 3 khu tập thể Lê Phụng Hiểu. Con phố nằm ngay trung tâm HN mà lúc nào cũng vắng tanh vắng ngắt. Đến bây giờ nó vẫn vắng như thế . Chuyện về con phố này, tôi sẽ kể sau. Còn bây giờ, xin phép được kể về ông ngoại tôi.

Ông tôi làm ở Bộ Tài Chính, đó là hồi trước, còn khi tôi sống với ông thì tôi còn quá nhỏ để nhớ xem ông còn đi làm hay không. Bố mẹ tôi ở trong một căn nhà nhỏ được phân trong khu Phúc Xá , chỉ có 2 ông cháu ở với nhau. Có lẽ tôi sống với ông cũng chừng được 2 năm gì đó . Lớp mẫu giáo tôi học ở ngay dưới tầng một . Buổi sáng ông thường chuẩn bị đồ đạc vào cái túi nhỏ xíu cho tôi, và tiễn tôi ra đến chiếu nghỉ ở cầu thang . Tôi ko đồng ý cho ông dẫn tôi đến lớp , từ nhỏ tôi đã có tính thích làm một mình như thế. Vậy là 2 ông cháu thường tạm biệt chỗ chiếu nghỉ , và tôi hào hứng chạy đến lớp . Mãi về sau này, tôi mới biết rằng ông thường đợi một khoảng thời gian cho tôi chạy được đến nơi rồi lại đi xuống ngó vào lớp tôi một cái , sau đó mới về nhà làm các công việc của mình.

Căn nhà của ông rất nhỏ. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ cách bài trí trong phòng của nó, đơn giản và ngăn năp, y như tính ông tôi vậy. Cái làm tôi thích nhất là ông có một chiếc thuyền buồm rất nhỏ làm bằng sừng để trên bàn làm việc. Chiếc thuyền đẹp vô cùng, nó ánh lên màu sáng vàng lẫn trong những vệt đen. Cái cách người thợ khía các vết lên thân thuyền cho nó giống như được đan bằng nan cũng rất khéo léo. Tôi thường luồn ngón tay nhỏ xíu của mình vào trong khoang thuyền để tưởng tượng mình được ngồi trong đó. Rất nhiều lần tôi xin ông cái thuyền nhưng ông không cho, tôi cũng ko biết lý do. Và thế là lòng ngưỡng mộ của tôi với con thuyền ngày càng tăng.

Thỉnh thoảng ông đi họp chi bộ , thế là con bé chỉ vài tuổi đầu là tôi bị nhốt trong nhà . Khi còn nhỏ đứa nào cũng rất sợ ở một mình ; tôi thì không ; tôi chỉ chán vì không có ai chơi cùng. Những lúc đó, tôi thường vác ghế ra ngoài ban công ngồi nhìn xuống đường, hoặc ngồi tỉ mẩn giở những trang sách của ông ra dù chưa đọc được một chữ, hoặc lại ngồi tưởng tượng với con thuyền của tôi . Lớn hơn một chút, tôi phát hiện ra mình có thể chui qua song cửa ra vào để chạy ra ngoài, và thế là tôi thường xuyên chui qua chui vào cái song gỗ dù chui như vậy rất nguy hiểm bởi chỗ đó cách mặt đất rất cao . Nhưng đó là về sau này, còn lúc đó tôi chẳng thể làm gì khác là ngồi đợi ông về. Một thời gian sau, ông biết tôi ở nhà buồn thế nào, vậy là ông cho phép tôi đi họp cùng ông. Với một con bé 4 tuổi thì đó hẳn là một vinh hạnh to khủng khiếp. Ông cho tôi một cuốn sổ nhỏ và cây bút chì. Trong lúc các ông các bà họp và ghi chép thì tôi cũng ngồi trên lòng ông và viết ( hay là vẽ ) giun dế đầy hết cả quyển sổ. Đến bây giờ ông vẫn giữ quyển sổ ấy , thi thoảng ông lại đem ra trêu tôi “hồi ấy bé tí mà ghi chép được nhiều nhỉ “

Khi học cấp 1, tôi không được ở với ông nữa. Buổi sáng bố đưa tôi đến trường, trưa tôi tự đi bộ về nhà ông và chiều tối thì bố mẹ đón tôi về. Trường tôi cách nhà ông chừng 2 cây số. Để về nhà tôi phải đi vòng hết nửa vòng hồ Gươm, hết cả phố Tràng Tiền. Thỉnh thoảng ông lại bất ngờ đi đón tôi. Những hôm như vậy luôn đem lại cho tôi niềm vui khôn tả ; khi ông đột nhiên hiện ra ở cuối phố và vẫy tay . Tôi vui vì có người đi cùng với mình cả một quãng đường, vui vì có người để tôi kể chuyện trường lớp, vui vì tôi sẽ không phải nhờ ai dẫn sang đường mà có thể tự hào đặt nắm tay nhỏ bé của mình trong tay ông để ông dẫn tôi qua. Và nữa, lần nào đón tôi về, ông cũng cho tôi ngồi ăn kem trong Thuỷ Tạ . Tôi thích ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế, đợi chờ cô phục vụ đem đến ly kem trắng ơi là trắng, thích ông cho tôi cây quế trong ly kem của ông, thích ông bắt tôi hứa là ăn kem xong về nhà vẫn phải ăn đủ 2 bát cơm. Chẳng bao giờ tôi quên được những buổi trưa ấy.

Năm tôi học lớp 2, cưới cậu tôi và ông ngoại bị tai nạn đúng vào lúc đi đón mợ tôi về. Ông bị gãy chân và bác tôi không đồng ý cho mổ vì ông bị bệnh tim ; vì thế cái chân ấy không bao giờ lành lại, ông sẽ phải đi nạng đến cuối đời.Hôm ấy, tôi đã ngồi bên ông khóc suốt mấy tiếng đồng hồ. Tôi nghĩ đến chuyện ông không bao giờ đi đón tôi được nữa, không thể cõng tôi được nữa. Tôi nghĩ đến chuyện khi tôi bị đau chân và nhõng nhẽo đòi ông phải cõng xuống cầu thang, vì thế mà ông bị ngã xây xước hết cả chân. Tôi tin chắc rằng vì lần đó mình hư mà bây giờ ông mới bị như vậy.

Bây giờ ông tôi đã hơn 80 tuổi , ông lúc nào cũng nghĩ mình đã sống đủ rồi. Còn tôi mỗi lần nghĩ đến chuyện mất ông là một lần sợ hãi. Ngày nhỏ, tôi thường nói ông phải gọi tôi là chị vì ông sinh cùng tháng với tôi mà sau tôi tới 6 ngày , bởi ông hơn tôi đúng 60 tuổi, còn tôi lại không hiểu vì sao sau 60 năm lại có một năm trùng y hệt năm của 60 năm trước . Bây giờ thì tôi hiểu, và tôi ghét cái khoảng cách 60 năm ấy đến thế.

9 năm sau, tôi vẫn giữ tờ báo có đăng truyện mình viết chỉ đơn giản vì trong đó có những nét chì ông gạch dưới những đoạn ông thích. Nét chì còn rõ mà người thì đã đi xa rồi….

Bức thư cuối cùng ông gửi tôi cũng chưa được đọc vì không ai biết đã để lẫn bức thư vào đâu.

Con bước chân đi

ngoảnh lại người đã ngang chân núi

Vạn kiếp luân hồi che đầy bụi

Chỉ ký ức trong xanh…

Những mảnh tuổi thơ – Lời tựa

23 May

Tôi ko còn nhớ nhiều về quá khứ. Hình như đó là chuyện xảy ra khi ta lớn, quá khứ trôi tuột lại phía sau, mờ dần rồi biến mất. Có lẽ phải khi đi hết cuộc đời, khi mọi thứ đã bình lặng, ta mới tự nhiên nhớ những chuyện nhỏ nhoi không đầu không cuối khi ta còn nhỏ. Nhớ ra thì đã đi gần hết quãng đường, người còn người mất, chỉ còn mình ta với ta.

Tôi ngồi lục lại những bài viết cũ, tìm thấy một topic từ xa xưa trên vanhoc của ttvn mà mình còn chẳng nhớ là nó tồn tại. Topic tên là “những mảnh tuổi thơ”, nơi tôi viết những mẩu vụn vặt của ký ức long lanh mà tôi còn nhớ được. 9 năm sau, đọc lại cái topic bé con ấy, tôi giật mình khi thấy mình ko còn nhớ những chi tiết mà 9 năm trước vẫn còn rõ mồn một. Tôi tự thấy xót xa. Hỡi ôi, ký ức đẹp đẽ cứ rơi rụng, ngước mắt lên thì thấy cây chỉ còn trơ trọi cành.

Tôi để lại vào đây những mảnh tuổi thơ ấy, hy vọng bất cứ khi nào vô tình quên đi lại có thể giở ra để thấy lại được những nét chì nguệch ngoạc đầy tình yêu của những ngày trong sáng.

Lời tựa 

Khi còn nhỏ, bố làm cho tôi một cái kính vạn hoa. Cái kính rất đơn giản, chỉ 3 miếng kính dài , một ít mảnh nhựa vụn màu sắc và lá nhôm bọc ngoài , nhưng nó là cả thế giới tuổi thơ tôi. Tôi thường ngắm say sưa những hoạ tiết lung linh được tạo ra sau mỗi lần xoay kính. Hồi ấy, tôi ko hiểu tại sao cái ống nhỏ nhỏ ấy lại chứa được nhiều hình ảnh đẹp đẽ như thế. Mỗi khi thấy một hình yêu thích, tôi lại nín thở giữ cái kính đứng yên thật lâu để có thể ghi nhớ hình đó vào đầu ; và lần nào tôi cũng quên ngay sau 2 lần xoay kính sau.

Đến bây giờ tôi vẫn thích chơi kính vạn hoa ; những cái kính bằng nhựa đen bày bán đầy trên phố Lương Văn Can ko có ý nghĩa với tôi như cái kính bằng nhôm trắng ngày trước của bố, nhưng thế giới màu sắc mà nó tạo ra thì vẫn luôn làm tôi vui sướng. Không hiểu trẻ con bây giờ có đứa nào thích Kính vạn hoa giống tôi ngày trước không , bởi tụi nó có quá nhiều Lego và Barbie thay thế.

Tôi vẫn giữ kính vạn hoa như một ký ức tuổi thơ cho riêng mình. Tôi ko nhớ nhiều chuyện ngày nhỏ. Thỉnh thoảng tự nhiên tôi lại nhớ ra một chuyện . Những mảnh chuyện nhỏ nhặt ấy nó cũng có ý nghĩa đối với tôi y như những mảnh màu của kính vạn hoa. Và vì thế, tôi sẽ đặt các mảnh ấy cạnh nhau , ko hiểu chúng có đủ đẹp như những mảnh màu kia không . Dù sao tôi vẫn cứ đặt.

Ảo (tung cbn chảo)

18 Apr

SG trở bão. Mình vừa tắm xong sau cơn no vật vã, chồng vẫn nằm ngáy ngon lành. Trước khi tắm mình đã nhét quần áo vào máy giặt. Giặt nốt tuần này thôi là sẽ chuyển máy cho người ta mua lại, là ko còn máy giặt của mình nữa, là sẽ đi giặt ở ngòai trong vòng vài tháng rồi lại sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Sau khi tắm mình quấn khăn đứng ra ngòai ban công. Trời đêm hồng một màu rực rỡ, gió phăn phắt quật qua khoảng sân chung, chớp từ xa và sấm cứ bò lại gần. Lại mùi của gió.

Đem bài này ra post lại nhân dịp cảm xúc thì đi lên mà chức năng nghĩ của não thì đi xuống.

16 Nov 2005

Con bé ngồi hàng giờ bên bờ hồ mỗi buổi chiều khi trời có gió, và chỉ khi trời có gió. Ở những chiều đan nhau của gió, có một điểm mà trong hội họa gọi là điểm ảo. Đó là điểm mà mặt hồ phẳng như lụa và tĩnh như ảnh.

Con bé 13 tuổi, tuổi mà người ta nói nó sẽ chết. Người ta ở đây là một người nào đó đi qua cửa căn nhà gỗ của nó, sau khi húp một hơi hết bát súp nóng mẹ nó nấu cho thì nói lạnh lùng như một nhà tiên tri đích thực rằng nó sẽ chết vào năm 13 tuổi, chết không ai cứu được và lý do là vì số phận đã định đoạt như thế, “hoặc chính con gái của bà muốn thế” – người ta thêm vào rồi khoác áo đi mất. Mẹ nó, một người phụ nữ trầm lặng và nhạy cảm không bao giờ nói thêm lời nào về chuyện ấy. Chị trông nom con bé cẩn thận, chải tóc cho nó mỗi buổi sáng, giặt ủi quần áo sạch sẽ và thơm mùi ngăn nắp. Chị đọc truyện cho nó nghe mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, dạy nó hát và chơi violin, và không để cho nó xa rời chị. Con bé ít nói, trầm lắng; chị thường nhìn cái khóe miệng đượm chìm của nó khi nó ngủ để thoáng lo lắng. Như những người phụ nữ trầm lặng và nhạy cảm khác, chị có góc riêng của tâm hồn mình để không ai chạm vào, trừ đứa con chị sinh ra. Nó chạm vào được bằng bản năng trong mượt của trẻ nhỏ, và bằng tình yêu ruột thịt kéo dài từ những chi nhánh nguyên thủy. Chị không giấu, con bé cũng chẳng đủ trưởng thành để trò chuyện; nó chạm vào và chia sẻ với chị bằng ánh mắt và những đụng tay nhỏ nhắn. Như những đứa trẻ thông minh khác, (con bé đặc biệt thông minh), con bé cũng có thế giới riêng của mình. Chị biết được điều ấy mỗi khi quan sát nó tự làm gì đó một mình, hoặc ngồi bên bờ hồ. Chị đã hết ngây thơ để hiểu. Và đơn giản như thế, trẻ con luôn hiểu được người lớn, vì trong mỗi đứa trẻ đều có một người lớn, còn người lớn thì tự giết chết đứa trẻ trong mình. Chị yêu nó, thế là đủ. Quá đủ, với cả con bé.

Chị đóng cho nó cái bàn và 2 ghế băng dài kê cạnh bờ hồ, lấp chân trong cỏ xanh mượt. Hồ phẳng vì trũng, hoa dại, cỏ lau và thiên nga. Con bé thường ôm cái bảng vẽ ra, vẽ đi vẽ lại cái hồ và không bao giờ vừa lòng. Nó vẽ khá đẹp, tô mặt hồ xanh, cây màu vàng và đàn thiên nga trắng. Cái hồ thực không xanh, hay đúng hơn là màu xanh lá cây sẫm hơi ánh hào quang của điện. Hồ của con bé xanh nước biển. Nó khao khát được ra biển, để được nhìn thấy nước màu xanh và vô hạn. “Nhưng con hứa sẽ luôn yêu cái hồ nhà mình nhất” – nó nói với sự chân thành trong đáy mắt. Chị không nói gì, nhưng dồn tất cả tình yêu để có thể đưa nó đi ra biển sớm nhất.

Bàn và ghế của con bé bằng gỗ mộc, màu đen sẫm; con bé đi đôi giầy vải màu vàng và áo khoác xanh lá cây, tóc nâu nhạt. Tất cả những màu sắc ấy rải trên cỏ, cuốn vào nhau và quyện hòa trong gió. Khi trời gió, con bé không vẽ; nó chỉ ngồi nhìn đăm đăm ra hồ, rất lâu; nó thậm chí không ngoái lại xem mẹ nó đang làm gì. Gió làm mọi thứ chuyển động, trừ điểm ảo; nhưng chính những ngọn gió lại không biết điều ấy. Chẳng ai biết điều ấy cả. Bản thân sự chuyển động là những vuốt ve mãnh liệt. Đằng sau sự đón nhận vuốt ve luôn có điểm dành cho chỉ im lặng. Mặt hồ không dối trá, vì nó được sinh ra từ nước. Nhưng gió chẳng bao giờ đủ mạnh cả. Và con bé vẫn ngồi lặng hàng giờ bên bờ hồ.

Con bé 13 tuổi, tuổi mà người ta nói nó sẽ chết. Đài nói sẽ có bão to lắm. Khi bão to, cây cối thành màu nâu sẫm và mặt hồ chớp nhoáng màu xanh lá cây của điện. Gió vần vũ nhiều chiều. Đủ mạnh mẽ để chỉ một thoáng thôi, điểm ảo hiện ra rõ ràng, phẳng hơn lụa và tĩnh hơn ảnh.

* *
*

Chị mất con bé. Đau khổ nhưng không muộn phiền, chị cất tấm vé tàu đi ra bờ biển vào ngăn bàn, ôm cái áo khoác màu xanh lá cây của con bé và ngồi trên ghế dài bàn dài nhìn ra hồ. Chị đã yêu nó từ khi tổ tiên còn chưa trút bỏ hết lông lá, còn trán thấp mặt hô ngồi bên đống lửa. Chị tự nhìn vào sự trầm lặng của mình, vào góc khuất con bé vẫn chạm vào bằng ánh mắt và đụng tay nhỏ nhắn, chị đã gặp nó và mất nó rất nhiều lần trước khi nó được sinh ra; sẽ lại gặp nó rồi mất nó ở nhiều chiều thời gian và không gian va-nhau-phía-trước.

P.S. Mũi ngạt, họng ngứa, trán căng căng. Sáng mai thế nào cũng cúm. Dầm mưa cơ!

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 26 other followers