Ghi chép một ngày bình thường

2 Nov

Nỗi phiền muộn dần ngấm vào, thấm qua lớp da mỏng đang dần đổi sang màu trắng kem bởi ánh nâu rực rỡ của mặt trời đã tan mất trong gió. Khi nỗi phiền muộn ngấm đủ sâu, thì lồng ngực đột nhiên hụt một mảng trống không và hơi thở chợt trở nên khó khăn bởi mảng khí rỗng quá lớn.

Ngày hôm qua là một ngày không đặc biệt. Ngày hôm nay là một ngày không đặc biệt. Tất cả mọi ngày, đều chỉ là một ngày bình thường; trừ khi mặt trời soi sáng những khoảng âm u, còn lại đều chỉ là một ngày bình thường.

Trong ngày bình thường này, tôi dậy sớm hơn những ngày bình thường khác, đi bộ xuống siêu thị cách nhà ba ngã tư xin hộp rỗng về để chuẩn bị cho việc chuyển nhà trong ngày bình thường ngày mai. Rồi tôi phết sô-cô-la dẻo lên bánh mì, pha một cốc trà nóng, một thìa đường và một phần ba sữa tươi, bình thản ngồi bên cửa sổ rèm trắng và viết những dòng rất đỗi bình thường.

Tôi có một cuộc nói chuyện tưởng tượng với một người bình thường, trao đổi những cái nhìn sâu và thẳng thắn. Tôi cần một câu chuyện bình thường, như câu chuyện tôi không còn nhớ khi ngồi với cô bạn ở một bar vắng lặng của Sài Gòn vào những ngày tôi sắp đi. Tôi cần một cái nắm tay bình thường và một nụ cười bình thường. Những đam mê và ánh sắng trắng mờ của sương mù đem đến sự thăng hoa tột bậc của trái tim và bụng dưới, đồng thời cũng đem đến sự thiếu vắng bình thường của bàn tay và những nụ hôn xã giao trên má.

Âm u và ẩm ướt trở thành sự thật trống rỗng của những ngày bình thường như ngày hôm nay. Tôi biết nguyên nhân của khoảng hụt toang hoác trong ngực, tôi biết nguyên nhân của sự phiền muộn đang hòa tan, tôi biết nguyên nhân của những bình thường thiếu đột biến.

Ánh sáng

với những gam khác nhau của màu xám.

Và âm thanh sắc lạnh của điện thoại không người nhấc.

Điện thoại đã reo vài lần từ khi tôi đặt cốc trà xuống bàn và chống tay nhìn khung của sổ mờ hơi nước. Tôi không biết ai là người gọi, tôi cũng không biết ai là người cần gặp. Chắc chắn không phải tôi, vì tôi đã không liên lạc với ai từ một tháng nay, và bản thân tôi cũng chẳng biết số điện thọai bàn của căn nhà đang ở.

Điện thoại bàn đã trở thành thứ xa xỉ cả vài năm nay với sự thuận tiện của di động. Tất cả những căn nhà tôi ở đều không có điện thoại bàn. Tôi cũng không còn gọi về nhà bằng số bàn ở nhà. Và thế là tiếng chuông lạnh lẽo trong căn nhà trống vào một buổi sáng bình thường đột nhiên trở thành tiếng vang xa xăm vào dĩ vãng ngập tràn ánh sáng vàng cam.

Một cách nào đó, tôi ngấm ngầm hưởng thụ sự bình thường đáng ngán này trong lúc lớn tiếng xỉ vả nó. Bởi sự không màu của những phiền muộn khó gọi tên cho phép tôi dừng lại, ngắm nghía khoảng rỗng đang lan dần và tan biến vào không gian kéo dài hàng ngàn năm dài rộng. Chỉ khi ấy, tôi mới quên mất nhận dạng bản thân để trở thành một người bình thường đến không tồn tại vào một ngày bình thường tồn tại suốt chiều dài ánh sáng.

Advertisement

2 Responses to “Ghi chép một ngày bình thường”

  1. Anonymous 15 November, 2011 at 1:19 pm #

    Đẹp quá em!

  2. atesca 20 November, 2011 at 6:29 am #

    Nói thật bạn những phút rảnh rỗi buồn chán bình thường này, bạn sẽ nhớ nó khi nào bắt đầu bận đấy. Nhưng mà con người có thể sống thiếu và mơ ước về những phút này chứ không thể sống mãi trong nó được, nhỉ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 26 other followers