Rất nhiều năm xa nhà, chưa có năm nào lại nhớ Tết nhiều đến như thế. Có thể vì nhà năm nay nhiều chuyện buồn, nên muốn về ở cạnh bố mẹ để được ôm lưng bố, nắm tay mẹ. Cũng có thể vì tôi đã già đi.
Giờ này ở nhà mọi người say ngủ, để sáng mùng một tỉnh giấc mở bánh chưng ra rán, ríu rít chè mứt, ríu rít mừng tuổi, làm mâm cơm thắp hương cho bà. Ngay cả khi đã học xong đại học, tôi luôn tự hào vì mình còn có đủ 4 ông bà. 29 tuổi, đã biết ba lần mất mát. Thôi thì cũng là cuộc đời. Tre già măng lại mọc.
Giờ này ở đây tôi nằm úp bụng trên giường, chat với cái chồng và cái Minh. Ngòai ra. Hoàn toàn một mình.
Ngày cuối năm, London nắng rực rỡ. Tôi đi chùa, lần đầu tiên trong đời đi chùa dịp lễ Tết mà không có mẹ. Tôi cầu cho buồn vui năm cũ đi hết, cầu cho không còn vương vấn bởi mọi sự đều vô thường, cầu cho thương yêu không còn nặng nhọc, cầu cho lơ đãng không còn vô tâm, cầu cho linh hồn bà được siêu thoát.
Cận kề năm mới, bạn bè chúc tụng trên facebook. Tôi tìm ảnh hoa đào, chúc một năm mới rực rỡ rồi up lên, trong lúc uống ly Rose còn sót lại. Cận kề năm mới, những câu chat trên whatsapp nhắc lại vấn vương năm cũ, nhắc lại một loạt những ưu tư và băn khoăn, đâu đó vương vấn cả giận dỗi và cười cợt. Thở dài rồi xóa. Câu mantra hôm nay bốc ở chùa nói: “A moment of compassion diminishes endless bad karma”. Ai biết là tội lỗi, ai biết là thực hư, ai biết là tình, ai biết là không. Qua rồi là hết.
Năm cũ bước một bước vượt đại dương, cuộc sống tiếp tục xáo trộn. Đã trót nhận làm lữ khách nên miệng vẫn cười tươi và lòng vẫn ngân nga một chữ OM mà dịch chuyển. Mọi thứ vận động theo quy luật của riêng chúng, vần vũ rồi lần lượt vẫn cứ rơi vào tốt đẹp. Tôi biết sự hào phóng của vũ trụ, tôi biết sự tích cực của dòng chảy. Công việc đến tương đối dễ dàng, mở ra một loạt những cọ xát mới, và dọn đường cho rất nhiều sự tốt đẹp trong tương lai. Việc học của chồng cũng vậy, sự tập trung và cố gắng không bao giờ là kẻ đồng hành xấu.
Năm cũ nhận thêm một ấn tín mới, một chữ Flow xanh biếc để tự bảo mình biết bỏ qua và buông trôi.
Năm cũ mở lòng đón thêm vài người bạn, tràn thêm nắng Sài Gòn qua khung cửa của những chiều thờ ơ ngồi nhà bạn thủ thỉ về tình yêu và chỉ tình yêu.
Tình yêu và chỉ tình yêu…
Tôi thiếp ngủ. Tỉnh dậy nhận được tin nhắn của mẹ, của bạn-người luôn tự nhận là người yêu, và của em Vân. Đụng thấy chút hạnh phúc. Chào em, mùa xuân! Tôi hôn những mát lành và chờ đón những điều tốt đẹp.
Tôi sẽ yêu, sẽ cố gắng, sẽ buông rơi, sẽ flow, và sẽ tiếp tục yêu.
Để khi tất cả đã gạn lắng qua nhiệt thành và giận dữ, sẽ chỉ còn lại trong lành.
Tôi.
